Đề Xuất 2/2023 # Sự Khác Biệt Giữa Phương Pháp Phát Triển Phần Mềm Truyền Thống Và Nhanh Nhẹn (Công Nghệ) # Top 7 Like | Cuocthitainang2010.com

Đề Xuất 2/2023 # Sự Khác Biệt Giữa Phương Pháp Phát Triển Phần Mềm Truyền Thống Và Nhanh Nhẹn (Công Nghệ) # Top 7 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Sự Khác Biệt Giữa Phương Pháp Phát Triển Phần Mềm Truyền Thống Và Nhanh Nhẹn (Công Nghệ) mới nhất trên website Cuocthitainang2010.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Phương pháp phát triển phần mềm Agile vs truyền thống

Có một số phương pháp phát triển phần mềm khác nhau được sử dụng trong ngành công nghiệp phần mềm ngày nay. Phương pháp phát triển thác nước là một trong những phương pháp phát triển phần mềm sớm nhất. V-Model, RUP và một số phương pháp lặp tuyến tính, lặp và kết hợp tuyến tính khác, xuất hiện sau phương pháp thác nước, nhằm xóa sạch nhiều vấn đề của phương pháp thác nước. Tất cả các phương pháp trước đó được gọi là Phương pháp phát triển phần mềm truyền thống. Mô hình Agile là một mô hình phát triển phần mềm gần đây được giới thiệu để giải quyết các thiếu sót được tìm thấy trong các mô hình truyền thống. Trọng tâm chính của Agile là kết hợp thử nghiệm càng sớm càng tốt và phát hành phiên bản hoạt động của sản phẩm từ rất sớm, bằng cách chia nhỏ hệ thống thành các phần phụ rất nhỏ và có thể quản lý được.

Phương pháp phát triển phần mềm truyền thống là gì?

Các phương pháp phần mềm như phương pháp Waterfall, V-Model và RUP được gọi là các phương pháp phát triển phần mềm truyền thống. Phương pháp thác nước là một trong những mô hình phát triển phần mềm sớm nhất. Như tên cho thấy, đây là một quá trình tuần tự trong đó tiến trình chảy qua một số giai đoạn (phân tích yêu cầu, thiết kế, phát triển, thử nghiệm và thực hiện) từ trên xuống dưới, tương tự như một thác nước. V-Model được coi là một phần mở rộng của mô hình phát triển phần mềm Waterfall. Mô hình V sử dụng cùng mối quan hệ giữa các pha được xác định trong mô hình Thác nước. Nhưng thay vì giảm tuyến tính (như mô hình Waterfall), Mô hình V bước xuống theo đường chéo và sau đó di chuyển lên (sau giai đoạn mã hóa), tạo thành hình dạng của chữ V. RUP (Quy trình hợp nhất Rational) là một khung quy trình có thể thích ứng (không phải một quy trình cụ thể), có thể được tùy chỉnh bởi tổ chức phát triển theo nhu cầu của họ. Hơi giống với thác nước, nó có các giai đoạn cố định như khởi đầu, xây dựng, xây dựng và chuyển tiếp. Nhưng không giống như thác nước, RUP là một quá trình lặp đi lặp lại.

Nhanh nhẹn là gì?

Agile là một phương pháp phát triển phần mềm rất gần đây (hay chính xác hơn là một nhóm các phương pháp) dựa trên tuyên ngôn nhanh. Điều này đã được phát triển để giải quyết một số thiếu sót trong phương pháp phát triển phần mềm truyền thống. Các phương pháp nhanh nhẹn dựa trên việc ưu tiên cao cho sự tham gia của khách hàng sớm trong chu kỳ phát triển. Nó khuyến nghị kết hợp kiểm tra bởi khách hàng sớm và thường xuyên nhất có thể. Kiểm tra được thực hiện tại mỗi điểm khi có phiên bản ổn định. Nền tảng của Agile dựa trên việc bắt đầu thử nghiệm từ khi bắt đầu dự án và tiếp tục trong suốt đến cuối dự án. Lập trình Scrum và Extreme là hai trong số các biến thể phổ biến nhất của phương thức Agile.

Giá trị quan trọng của Agile là chất lượng của Wap là trách nhiệm của nhóm, điều này nhấn mạnh rằng chất lượng của phần mềm là trách nhiệm của cả nhóm (không chỉ nhóm thử nghiệm). Một khía cạnh quan trọng khác của Agile là chia nhỏ phần mềm thành các phần có thể quản lý nhỏ hơn và cung cấp chúng cho khách hàng rất nhanh. Cung cấp một sản phẩm làm việc là một điều quan trọng nhất. Sau đó, nhóm tiếp tục cải tiến phần mềm và cung cấp liên tục ở mỗi bước chính. Điều này đạt được bằng cách có các chu kỳ phát hành rất ngắn (được gọi là chạy nước rút trong Scrum) và nhận phản hồi để cải thiện vào cuối mỗi chu kỳ. Những người đóng góp không có nhiều tương tác của nhóm như nhà phát triển và người thử nghiệm trong các phương thức trước đó, giờ đây hoạt động cùng nhau trong mô hình Agile.

Sự khác biệt giữa Phương pháp phát triển phần mềm truyền thống và Agile là gì?

Mặc dù phương pháp Agile dựa trên sự phát triển lặp lại như một số phương pháp truyền thống, phương pháp Agile và truyền thống có những khác biệt chính. Các phương pháp truyền thống sử dụng lập kế hoạch làm cơ chế kiểm soát của họ, trong khi các mô hình Agile sử dụng phản hồi từ người dùng làm cơ chế kiểm soát chính. Agile có thể được gọi là phương pháp lấy con người làm trung tâm hơn các phương pháp truyền thống. Mô hình Agile cung cấp phiên bản hoạt động của sản phẩm từ rất sớm so với các phương pháp truyền thống để khách hàng có thể sớm nhận ra một số lợi ích. Thời gian chu kỳ thử nghiệm của Agile tương đối ngắn so với các phương pháp truyền thống, bởi vì thử nghiệm được thực hiện song song với phát triển. Hầu hết các mô hình truyền thống rất cứng nhắc và tương đối kém linh hoạt hơn mô hình Agile. Vì tất cả những ưu điểm này, Agile được ưa chuộng hơn các phương pháp truyền thống tại thời điểm này.

Sự Khác Nhau Giữa Phần Mềm Hệ Thống Và Phần Mềm Ứng Dụng

Phần mềm có hai loại là phần mềm hệ thống và phần mềm ứng dụng. Cả hai đều khác nhau về mục đích và thiết kế. Phần mềm hệ thống có nghĩa là quản lý tài nguyên hệ thống. Nó cũng đóng vai trò như một loại nền tảng để chạy phần mềm ứng dụng. Mặt khác, phần mềm ứng dụng có nghĩa là cho phép người dùng thực hiện một số nhiệm vụ hoặc chức năng cụ thể.

Như chúng ta biết rằng phần mềm là một tập hợp các lệnh hoặc chương trình hướng dẫn máy tính thực hiện các công việc cụ thể. Phần mềm về cơ bản là một thuật ngữ chung được sử dụng để mô tả các chương trình máy tính. Nói chung Scripts, ứng dụng, chương trình và một bộ hướng dẫn là tất cả các thuật ngữ thường được sử dụng để mô tả phần mềm.

Phần mềm hệ thống

Phần mềm Hệ thống là một tập hợp các chương trình điều khiển và quản lý hoạt động của phần cứng máy tính. Nó cũng giúp các chương trình ứng dụng thực thi chính xác.

Phần mềm Hệ thống được thiết kế để kiểm soát hoạt động và mở rộng các chức năng xử lý của hệ thống máy tính. Phần mềm hệ thống làm cho hoạt động của máy tính nhanh hơn, hiệu quả và an toàn hơn. Ví dụ: Hệ điều hành, BIOS

Phần mềm ứng dụng

Phần mềm Ứng dụng là một chương trình hoạt động thực sự cho người dùng. Nó chủ yếu được tạo ra để thực hiện một tác vụ cụ thể cho người dùng.

Phần mềm Ứng dụng đóng vai trò trung gian giữa người dùng cuối và Phần mềm Hệ thống. Nó còn được gọi là một gói ứng dụng. Đây là loại phần mềm được viết bằng ngôn ngữ cấp cao như C, Java, VB. Net, vv Nó là một người dùng cụ thể và được thiết kế để đáp ứng các yêu cầu của người dùng.

Bạn cũng có thể cài đặt nhiều Phần mềm Ứng dụng trên một Phần mềm Hệ thống. Bạn có thể lưu trữ loại phần mềm này trên CD, DVD, thiết bị lưu trữ flash hoặc keychain. Ví dụ: Xử lý văn bản, Bảng tính, Cơ sở dữ liệu, v.v.

Sự Khác Biệt Giữa Các Phương Pháp Dạy Học Truyền Thống Và Hiện Đại

1 – Phương pháp dạy học truyền thống được hiểu như thế nào?

Phương pháp dạy học truyền thống được hiểu là những phương pháp, cách thức dạy học quen thuộc và lâu đời. Về bản chất, đây là phương pháp dạy học lấy giáo viên làm trung tâm. Giáo viên sẽ là người trực tiếp giảng dạy, diễn giải kiến thức cho học sinh và học sinh sẽ lắng nghe, ghi chép và học thuộc những kiến thức đó.

Phương pháp dạy học này đã được tiến hành lâu đời và vẫn mang đến những hiệu quả tích cực. Tuy nhiên khi giảng dạy bằng phương pháp dạy học truyền thống cũng sẽ tồn đọng những nhược điểm như học sinh sẽ tiếp thu kiến thức theo cách thụ động, giờ học sẽ diễn ra trong sự buồn tẻ và thiên về các kiến thức lý thuyết. Học sinh sẽ ít có điều kiện được thực hành, chủ động tìm tòi nên rất khó nhớ lâu và áp dụng được trong thực tế. 

2 – Tìm hiểu về các phương pháp dạy học truyền thống

2.1 – Sử dụng phương pháp diễn giảng

Phương pháp thuyết trình 

Phương pháp dạy học truyền thống này chính là phương pháp mà giáo viên ứng dụng để thể hiện được tính chất thông báo qua lời giảng giúp học sinh nghe và lĩnh hội. Bởi vậy đây là phương pháp mang tính thụ động khá nhiều. 

Phương pháp thuyết trình và nêu ra vấn đề

Với phương pháp này giáo viên sẽ thực hiện theo cấu trúc thuyết trình song song và vấn đề cũng được trình bày theo hướng tích cực hơn. Giáo viên sẽ là người trình bày các kiến thức theo một logic hợp lý theo dạng gợi mở vấn đề để học sinh tư duy và tìm ra câu trả lời. 

Phương pháp tranh luận trực tiếp

Phương pháp này cũng được các giáo viên sử dụng thường xuyên. Để ứng dụng phương pháp tranh luận, giáo viên sẽ đưa ra cho học sinh một hệ thống các câu hỏi. Học sinh sẽ trao đổi, tranh luận với nhau và với giáo viên để tìm ra câu trả lời. 

Phương pháp tự học với sách giáo khoa và sách tham khảo

Trong quá trình tự học, tự nghiên cứu theo sách giáo khoa và các tài liệu tham khảo, học sinh sẽ có thể tìm tòi, nghiên cứu và nắm vững kiến thức. Với phương pháp tự học với sách giáo khoa và các tài liệu, học sinh có thể thực hiện ở bất cứ đâu. 

2.2 Sử dụng phương pháp trực quan

Phương pháp dạy học trực quan là cách thức giảng dạy bằng việc sử dụng những phương tiện trực quan và các yếu tố kỹ thuật để giúp củng cố và tạo sự hứng thú cho học sinh. 

2.3 Sử dụng phương pháp thực hành

Phương pháp thực hành được đánh giá là  phương pháp mang tính chủ động nhiều nhất trong các phương pháp dạy học truyền thống. Với phương pháp này, giáo viên sẽ tổ chức các hoạt động thực hành để học sinh có cơ hội được khám phá những tri thức mới và vận dụng nó giúp củng cố, rèn luyện kỹ năng bản thân. 

3 – Sự khác biệt giữa phương pháp dạy học truyền thống và phương pháp dạy học tích cực

 

Phương pháp dạy học truyền thống

Phương pháp dạy học tích cực

Cách thức

Giáo viên là trung tâm

Học sinh là trung tâm. Giáo viên chỉ giữ vai trò định hướng.

Phương pháp giảng dạy

Phương pháp dạy học truyền thống tập trung chủ yếu vào cách truyền thụ, thông báo cho học sinh. Trong đó bao gồm việc định hướng, kiểm tra, quản lý học sinh. Giáo viên sẽ là người đưa ra cách thức, đặt vấn đề và học sinh chỉ cần nghe, ghi chép và học thuộc

Có sự phối hợp cân bằng giữa người dạy và người học. Cả giáo viên và học sinh sẽ cùng nhau lên kế hoạch, thực hiện và đánh giá, đưa ra bài học sau khi kết thúc giờ học.

Người học

Người học bị động và phụ thuộc phần lớn vào giáo viên. 

Người học giữ vai trò chủ động và tự mình đánh giá kết quả.

Giáo viên

Giáo viên sẽ là người trực tiếp trình bày, giảng dạy cho học sinh. Đồng thời họ cũng là người kiểm tra và đánh giá cuối cùng. 

 

Giáo viên chỉ là người đưa ra định hướng, tình huống và gợi mở vấn đề. Trong khi học sinh sẽ là người trực tiếp tìm tòi và giải đáp vấn đề đó. 

Quá trình giảng dạy

Giáo viên sẽ truyền tải kiến thức cho học sinh và người học sẽ lĩnh hội các phần nội dung theo phương thức được thiết lập sẵn. Quá trình giảng dạy này được lặp đi lặp lại nhiều lần.

Giáo viên sẽ đưa ra các gợi ý và hỗ trợ, tư vấn cho học sinh. 

Đánh giá

Kết quả học tập sẽ được dự đoán và đánh giá dựa trên nhiều phương pháp khác nhau. Nhìn chung phương pháp dạy học truyền thống sẽ tái hiện được khả năng chính xác của tri thức. 

Giáo viên sẽ dựa vào quá trình học tập để đánh giá kết quả nhiều hơn là các bài kiểm tra. Học sinh cũng sẽ được tham gia vào quá trình đánh giá. Phương pháp này chủ yếu tập trung vào tính ứng dụng của tri thức trong thực tế. 

 

► ĐỌC THÊM: Từ A đến Z dịch vụ cung cấp nền tảng học online trực tuyến tốt nhất từ UPM

Bên cạnh đó, nếu bạn đang có nhu cầu tìm đến một phần mềm hoặc muốn thử nghiệm một phần mềm hỗ trợ giảng dạy, thiết kế giáo án điện tử, mở các lớp học trực tuyến hì có thể liên hệ ngay với UPM. UPM là phần mềm với lõi thiết kế được sản xuất từ châu  u, cùng đầy đủ các tính năng, công cụ để tích hợp, liên kết với các nền tảng khác hay các trang web khi thiết kế bài giảng online, giảng dạy trực tuyến. Thêm vào đó, phần mềm của UPM còn được đánh giá là một trong những phần mềm có khả năng bảo mật tốt nhất hiện nay cùng đội ngũ nhân viên thân thiện, giàu kinh nghiệm.

Để được tư vấn chi tiết hơn về phần mềm E-learning của UPM, bạn vui lòng liên hệ với đội ngũ của chúng tôi qua:

Facebook: facebook.com/UPM.elearning

Hotline: (+84) 888 22 9382

Email: info@upm.com.vn

Sự Khác Biệt Giữa Hệ Thống Thông Tin Và Công Nghệ Thông Tin Là Gì?

Sự khác biệt giữa hệ thống thông tin và công nghệ thông tin là gì?

Trước tiên tôi xin đề cập đến khoa học máy tính (CS) vì cả hệ thống thông tin (IS) và công nghệ thông tin (CNTT) đều xuất phát từ lĩnh vực đó dưới dạng các hình thức điện toán ứng dụng. Mặc dù cả hai lĩnh vực chủ yếu theo định hướng công nghiệp với sinh viên tốt nghiệp được đào tạo để trở thành các học viên và chuyên gia công nghệ, CS cũng có thể làm điều này ở mức độ nhiều như nó có thể làm các khía cạnh khác của lĩnh vực (nghiên cứu và học viện), ở một mức độ nào đó .

IS, trong lịch sử, xuất hiện đầu tiên gần như cùng với CS và cả kỹ thuật máy tính (CE). Ba là bộ nguyên tắc điện toán ban đầu, với CS chịu trách nhiệm về phần mềm, CE chịu trách nhiệm về phần cứng và IS chịu trách nhiệm về công nghiệp và kết hợp vào thực tiễn những gì cả CS và CE tạo ra.

Tuy nhiên, điều này đã không kéo dài khi ngày càng có nhiều công nghệ bắt đầu xuất hiện trong một cơ sở gần như hàng tháng với tốc độ tiến bộ mới nhất. Điều này cuối cùng đã gây ra việc thành lập các ngành mới sẽ đáp ứng nhu cầu trở nên rõ ràng bất chấp các công nghệ mới.

Kỹ thuật phần mềm (SE), một ngành học ban đầu nằm trong biên giới của CS và CE, đã tự mình ra đời như một ngành học thuật đầy đủ để đảm bảo rằng CE tiếp tục tập trung vào lợi ích của mình trong phần cứng máy tính và các thiết bị hỗ trợ máy tính. Điều này cũng là cần thiết để CS có thể tiếp tục giảng dạy về cách tiếp cận chung chung, nhấn mạnh vào chiều rộng sẽ bị cản trở nếu có quá nhiều sự chú ý dành cho SE.

Công nghệ thông tin (CNTT) ra đời do một lỗ hổng rõ ràng trong thực tế mà dường như không ai có thể lấp đầy trong một thời gian tương đối dài. Bất chấp sự có mặt của các chuyên gia IS, không ai có khả năng khai thác và quản lý công nghệ rộng rãi trong các tổ chức để cơ sở hạ tầng hoạt động trơn tru, bất kể có bao nhiêu hệ thống được tích hợp vào đó.

Những gì IS ban đầu (và hiện tại) đặt ra là hoạt động như một liên lạc giữa các nhân viên kỹ thuật và phi kỹ thuật để đảm bảo rằng thông tin liên lạc được duy trì đặc biệt trong các giai đoạn quan trọng như khi chạy và thực hiện các dự án hệ thống. Mặc dù, ở một mức độ nào đó, IS có khả năng thực hiện quản lý và quản trị hệ thống, cuối cùng vẫn chấp nhận rằng các kỹ năng thuần túy và kỹ thuật cao như tích hợp và bảo trì là thứ yếu nếu không phải là không tồn tại trong chương trình nghị sự của chúng.

Lịch sử này dẫn đến sự khác biệt hiện tại của hai ngành điện toán định hướng ngành:

IS quan tâm đến chất lượng thông tin, cách thức lưu trữ, tổ chức và quản lý và cách thức truy xuất và truyền tải thông qua các phương tiện và phương thức thích hợp. Điều này phải được thực hiện với sự cân nhắc với tính chất và bối cảnh của tổ chức mà họ phải khơi gợi khi quản lý dự án.

Truyền thông rất quan trọng đối với IS vì đóng vai trò là người điều phối và cầu nối giữa bộ phận kỹ thuật và phần còn lại của tổ chức là vai trò chính. Điều này có nghĩa là các dự án hàng đầu và quản lý hầu hết sẽ rơi vào tay họ.

Bên cạnh quản lý và bảo trì hệ thống, tích hợp là chìa khóa cho CNTT trong việc đảm bảo rằng cơ sở hạ tầng không chỉ duy trì chức năng theo nhu cầu của tổ chức mà còn cạnh tranh về mặt đổi mới.

Tôi thực sự đang sử dụng các tài liệu tham khảo được cung cấp bởi Hiệp hội Máy tính (ACM) mà bạn có thể thấy ở đây:

Đề xuất chương trình giảng dạy

công nghệ thông tin

Nói về các thành phần, CNTT bao gồm phần cứng, phần mềm, cơ sở dữ liệu và mạng. Trọng tâm của CNTT là quản lý công nghệ và giúp người dùng tận dụng tối đa chức năng của nó. Nghề nghiệp trong CNTT thường yêu cầu bằng cấp về khoa học máy tính hoặc khoa học thông tin; những người tốt nghiệp có thể tìm được việc làm trong an ninh mạng, cơ sở dữ liệu hoặc quản trị mạng, quản lý cơ sở hạ tầng, kinh doanh thông minh, lập trình máy tính hoặc phát triển phần mềm.

Hệ thông thông tin

Hệ thống thông tin là một loại nền tảng hoặc tập hợp các nền tảng tồn tại để quản lý một bộ thông tin hoặc sản phẩm công nghệ. Ví dụ, phần cứng và phần mềm được sử dụng để tạo, duy trì và truy cập hồ sơ sức khỏe điện tử là một hệ thống thông tin. Các máy tính, ổ cứng và các thiết bị điện tử khác được sử dụng để lưu trữ, lưu giữ và phân phối hồ sơ bệnh nhân là một phần của hệ thống. Các thiết bị điện tử này có thể được gọi là một hệ thống công nghệ thông tin, mặc dù chúng là một phần của hệ thống thông tin cụ thể.

IS cũng có thể được mô tả như một thuật ngữ bao trùm cho các hệ thống, con người và quy trình mà doanh nghiệp sử dụng để tạo, lưu trữ, thao tác và phân phối thông tin. IS là cầu nối giữa công nghệ và người dùng.

Khi nói đến sự nghiệp có sẵn trong lĩnh vực hệ thống thông tin, cơ hội rất phong phú. Khoa học Actuarial, phân tích và lập trình, truyền thông, bảo mật máy tính và kiểm toán là một vài lĩnh vực phổ biến.

Nói chung, chúng có thể hoán đổi cho nhau.

Công nghệ thông tin cung cấp vẫn còn được các tập đoàn sử dụng phổ biến, trong khi đó, hệ thống thông tin có vẻ như là một ứng dụng được ưa chuộng trong giới học thuật.

Nếu tôi phải phân biệt giữa họ, có lẽ tôi sẽ nói rằng công nghệ thông tin của Cameron là về công nghệ thực tế – phần cứng, phần mềm, mạng – trong khi hệ thống thông tin của Drake thì cũng bao gồm nhiều quy trình hơn.

Điều đó có thể hơi khoa trương, nhưng xem xét chúng có thể hoán đổi cho nhau như thế nào trong cuộc sống thực, đó là điểm khác biệt duy nhất tôi có thể thấy giữa việc sử dụng cái này – đặc biệt là khi so sánh cách sử dụng của tập đoàn và học viện, nơi một trường đại học sẽ bao gồm kinh doanh các khái niệm ở mức độ toàn diện về Hệ thống thông tin, trong khi một tổ chức có thể sẽ tách các nguồn lực kỹ thuật và chiến lược của họ.

Câu hỏi hay.

Công nghệ thông tin thường đề cập đến tất cả mọi thứ phần mềm và phần cứng trong khi hệ thống thông tin là bất kỳ hệ thống nào có thể là sinh học, xã hội hoặc công nghệ, trong đó đưa vào một đầu vào và tạo ra đầu ra.

Công nghệ thông tin ít nhiều là thông tục, hay thuật ngữ chung thường được sử dụng trong công nghiệp trong khi Hệ thống thông tin là ngành học được nghiên cứu và nghiên cứu tại Đại học, có lẽ vì Công nghệ thông tin quá rộng.

Trong sử dụng phổ biến, Công nghệ thông tin (CNTT) và Hệ thống thông tin (IS) khá khác nhau. CNTT phổ biến nhất có nghĩa là tất cả các máy tính nội bộ, cơ sở hạ tầng, chương trình, cấu hình và quy trình của công ty. Các máy tính được sử dụng bởi các nhân viên và quá trình giữ cho chúng hoạt động và cập nhật đều được quản lý bởi bộ phận CNTT. Do đó, Đào tạo CNTT là giáo dục rất thực tế về việc cấu hình phần mềm và phần cứng hiện có để làm việc cùng nhau. Mặt khác, IS cũng là một ngành học rất thực dụng nhưng quan tâm nhiều hơn đến phát triển ứng dụng trong cùng một không gian. Một ứng dụng Hệ thống thông tin sẽ là một ví dụ về phần mềm được quản lý bởi bộ phận CNTT (quản trị viên cấp quyền truy cập, áp dụng các bản cập nhật, v.v.).

Nói cách khác, lĩnh vực CNTT thường quan tâm nhiều hơn đến việc quản trị phần cứng và phần mềm sau khi có được trong khi lĩnh vực IS tập trung hơn vào việc phát triển phần mềm để giải quyết các vấn đề kinh doanh và sau đó giao cho bộ phận CNTT để duy trì. Cả hai ngành thường sẽ được đào tạo để làm công việc của người kia, nhưng họ chủ yếu làm việc trong các lĩnh vực tập trung của họ.

CNTT là một tập hợp các công cụ dựa trên máy tính có thể được áp dụng để xây dựng và vận hành IS. Nếu đó là thiết kế với sự hỗ trợ CNTT. Tuy nhiên, bạn có thể tìm thấy nhiều IS không sử dụng bất kỳ công cụ CNTT nào. Ví dụ, một cuốn sách là một ví dụ về IS mà ở thời xưa (từ năm 1453) có thể được in mà không cần bất kỳ công cụ CNTT nào.

svcministry.org © 2021

Bạn đang đọc nội dung bài viết Sự Khác Biệt Giữa Phương Pháp Phát Triển Phần Mềm Truyền Thống Và Nhanh Nhẹn (Công Nghệ) trên website Cuocthitainang2010.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!