Phân Biệt Happen, Occur Và Take Place

Cả ba từ happen, occur và take place đều có nghĩa là xảy ra, xảy đến nhưng lại có sự khác biệt về cách dùng. Các bạn đã biết cách phân biệt ba từ này chưa?

Trong 3 từ trên thì Happen là từ thông dụng nhất. Hàm ý một việc gì đó xảy ra một cách ngẫu nhiên, tình cờ, không dự báo trước.

No one knows what will happen in the future.

Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Happen có thể dùng kết hợp với ‘to’ để chỉ những sự việc diễn ra tình cờ,không mong đợi. Happen to là một phrasal verb.

If you happen to see David, ask him to give me a call.

Nếu bạn có tình cờ gặp David, hãy nói anh ấy gọi điện cho tôi

Chú ý: Happen không có hình thức bị động, thường dùng sau những từ như: Something, Thing, What, hoặc This.

Cùng cách sử dụng như Happen, nhưng có tính chất trang trọng hơn, và được dùng đặc biệt để đề cập sự kiện xảy ra trong một tình huống hay một nơi chốn cụ thể.

Heart attacks frequently occur without any warning.

Cơn đau tim thường xảy ra mà không báo trước.

Occur còn được dùng để chỉ sự hiện diện, tồn tại của một sự vật/việc gì đó

These kind of flowers only occur in the Poland.

Những loại hoa này chỉ có ở Ba Lan.

Occur to mang nghĩa là: chợt nảy ra ý nghĩ

This idea never occurred to me.

Ý tưởng đấy chưa bao giờ nảy ra trong đầu tôi cả.

Xảy ra, diễn ra dùng cho những việc đã được lên kế hoạch.

The football match will take place on 14th of this month.

Trận bóng đá sẽ diễn ra vào ngày 14 của tháng này.

Chọn happen, occur hoặc take place để điền dạng đúng vào chỗ trống.

  1. The accident ………. around 10 pm.
  2. It ………… that he’s at home at the moment.
  3. The next meeting will …………. on Thursday.
  4. No one knows what will …………. in the future.
  5. Exams always ………… at the end of the summer term.

Đáp án:Yến Nga

Khoa Học Và Nghệ Thuật :: Suy Ngẫm & Tự Vấn :: Chúngta.com

Hai từ này hay được đặt cạnh nhau trong thời chúng ta tưởng như chưa bao giờ có khoa học vậy. Thực ra đấy đã là một cặp đối thoại từ xửa xưa. Có điều ngày nay ông bạn khoa học to lớn và sang trọng tới mức át hết cả các bạn ngồi cùng bàn. Một nhà sử mỹ thuật có nói: thời Trung cổ người ta mộ đạo như thời Phục Hưng người ta sùng bái nghệ thuật (nhất là mỹ thuật) và người thời nay đối với khoa học.

Những điểm giống nhau và khác nhau giữa khoa học và nghệ thuật có thể trình bày theo hai cột sau:

Khoa học

– Lao động tinh thần trên cơ sở tư duy logic – tư biện.

– Biện pháp chính là trừu tượng hóa.

– Sinh ra sản phẩm vật chất cụ thể

– Các sản phẩm tinh thần chỉ là trung gian.

– Đoạn đường trung gian này càng ngày càng ngắn.

– Kinh nghiệm tri thức là nền tảng

– Cần có óc tưởng tượng phi thường và khả năng chăm chú thế giới.

– Tách xa các quan niệm triết học – độc lập với các quan hệ này – vì đối tượng của khoa học là tự nhiên.

– Có cơ chế sáng tạo gần gũi với sáng tạo nghệ thuật (thí dụ như những vấn đề đặt ra trong Heuristik – phát hiện học rất đúng với quá trình sáng tác) .

– Nhà khoa học có thể làm việc độc lập với các biến động và sinh hoạt xã hội.

– Sự cô đơn tính chất độc lập, cá tính sáng tạo là cần thiết.

– v v

Nghệ thuật

– Lao động tinh thần trên cơ sở cảm quan hình tượng.

– Biện pháp là nhập cảm kết hợp với suy đoán trừu tượng.

– Sinh ra sản phẩm tinh thần không có con đường tác động trực tiếp vào sản xuất vật chất như khoa học.

– Con đường gián tiếp này càng ngày càng dài ra.

– Kinh nghiệm xúc cảm là nền tảng.

– Cần có óc tưởng tượng phi thường nhờ khả năng liên tưởng “vô qui tắc” – cần khả năng chăm chú thế giới.

– Gắn chặt với các quan niệm triết học – đối tượng là con người với tư cách là sản phẩm của xã hội và của tự nhiên (vế thứ hai này hay bị lãng quên một cách vô thức).

– Có cơ chế sáng tạo gần gũi với sáng tạo khoa học.

– Nghệ sĩ chỉ có thể làm việc sáng tạo khi hòa nhập mình với đời sống xã hội – sự ở ẩn chẳng qua là một cách tổ chức công việc mà thôi.

– Sự cô đơn trong suy nghĩ, tính độc lập của nhân cách và cá tính sáng tạo là cần thiết.

– v v

– Thời đại ta (thế kỷ 20) đẻ ra một loạt ngành khoa học chuyên biệt. Một ngành hóa học bị chẻ ra làm hàng trăm bộ môn khác nhau. Từ một ngành vật lí vỡ ra hàng trăm mảnh đẹp các ngành vật lí trừu tượng nhất, rộng nhất và các ngành vật lí thực nghiệm di chuyển sâu nhất vào một đối tượng hẹp. Sinh học, y học, toán học… đều như vậy. Khoa học tự nhiên vốn là cái con người cho rằng sờ thấy được, cầm nắm được, cụ thể là không phụ thuộc vào ý nghĩ vốn hay lông bông của con người. Nó tạo nên hình ảnh thật nhất của thế giới. Nếu cả thời trung cổ dài giặc chỉ có môn giả kim thuật – và không mấy ai tin vào việc làm ăn của các nhà khoa học này – thì ngày nay hàng trăm ngành đa hóa, ngành nào cũng buộc người ta phải tin riệt vào các kết quả hiển nhiên của chúng. Các ngành khoa học chuyên biệt phân chia tự nhiên ra thành từng mảnh rời rạc – hình ảnh bao quát bị “đập vỡ”, một hình ảnh toàn cục của thế giới quan làm người ta hoang mang, lo sợ và hăm hở đi sâu vào những con đường mới lạ.

– Thế kỷ 20 đẻ ra một loạt ngành khoa học cơ bản mới. Đó là những môn học can thiệp vào bất kỳ một ngành thực nghiệm nào và mọi lĩnh vực khác nhau. Thông tin khoa học điều khiển học, phân tâm học, toán học hiện đại, thuyết của Einstein và vật lý hiện đại… Các ngành khoa học này nâng toàn bộ hiểu biết của con người về tự nhiên lên một bình diện mới. Trên mặt phẳng mới được thiết lập nhờ các bộ môn này, con người nhìn thể giới với con mắt khác. Gián tiếp hay trực tiếp nó thay đổi thế giới quan, quan niệm sống của con người tận gốc rễ. Hình ảnh thế giới bị đảo lộn và làm người ta chóng mặt.

– Sự kết hợp giữa các ngành khoa học đi ngược lại xu hướng tản ra thành các ngành chuyên biệt cũng rất lớn. Ở ranh giới của các ngành khoa học cũ liên tục xuất hiện các ngành mới. Hóa sinh, hóa lý, toán hóa, toán sinh, phỏng sinh học, vật lý chất rắn Nhiều môn khoa học tự nhiên can thiệp sâu vào các môn khoa học xã hội và biến đổi tính chất của các môn này như: toán kinh tế, thông tin học kinh tế, kinh tế học nghệ thuật, khoa học quản lý… Mối dây nhằng nhịt giữa các ngành khoa học càng làm cho hình ảnh thế giới và quan niệm về đời sống con người thêm phức tạp.

– Khoa học can thiệp trực tiếp vào sản xuất trở thành một sức sản xuất trực tiếp – thành một khâu của chu kỳ sản xuất. Năng suất lao động tăng gần như hoàn toàn nhờ tiến bộ khoa học kỹ thuật. Niềm tin ở cái cụ thể, ở sự sử dụng chế ngự tư duy tình cảm của con người. Khoa học đã chiếm lĩnh thực tại một cách huy hoàng và do đó nó cũng có địa vị chế ngự đối với các ngành sản xuất tinh thần – theo ý nghĩa của Mác.

– Khoa học và kỹ thuật gắn làm một. Thay đổi toàn bộ đời sống của con người. Các tiện nghi, phương tiện tiêu dùng và dịch vụ mỗi sớm ngày ra lại thay đổi. Sự sản xuất hàng loạt làm cho ngay bản thân sản phẩm mất cá tính đặc sắc. Con người – kỹ thuật – hưởng thụ trở thành một đơn vị thống nhất đáng sợ. Ở Nam Mỹ, Hồng Kông, New York hay Paris… người thuộc đủ mọi giống nòi sống rất giống nhau và rất gần nhau. Các sản phẩm tiêu thụ và phương tiện dịch vụ này thay đổi như vũ bão mọi thói quen thị giác của con người. Tâm lý thị giác bị xáo động, khả năng hình thành thói quen truyền thống bị hủy hoại, con mắt có một thói quen mới là nhìn sự đổi thay, thói quen đổi thay là thói quen đặc trưng của thời này. Máy bay, ô tô, kính hiển vi, vô tuyến truyền hình, máy ảnh, nhà cao tầng, tầu ngầm, đồ nhựa, thép không rỉ … đã mở rộng tầm mắt của con người, thay đổi tầm mắt của con người làm con mắt họ tinh ra rất nhiều và phần nào làm cho họ bị “loạn thị”. Với quy mô xâm nhập như vậy, khoa học và tư duy khoa học có ảnh hưởng lớn dưới nhiều dạng khác nhau ở cấp độ triết học, mỹ học chung nhất, ở cấp độ tâm lý con người và ở cấp độ thấp nhất trong thói quen trực giác hàng ngày.

Thời kỳ cách mạng kỹ thuật lần thứ I, khoa học và kỹ thuật chưa có đặc tính trên nên mối quan hệ giữa nó với nghệ thuật chưa phức tạp và gần gũi như hiện tại.

Mối quan hệ đó cần được lý giải như thế nào?

Mũi tên đậm hơn thể hiện cường độ của chiều tác động. Nghệ thuật thất thiệt ở hai chiều đối với đời sống và với khoa học.

Văn hóa tư tưởng có sức ỳ truyền thống lớn hơn nên thường chạy sau thực tại. Tuy nhiên nếu cho rằng thực tại ở thế kỷ này thay đổi (ở bề ngoài nhìn thấy được) với một tốc độ mà tư tưởng văn hóa chỉ cố mà chụp nhanh lấy thôi để đừng hụt bước và thực tại sẽ vượt qua văn hóa tư tưởng thì đó là sự ngộ nhận lớn. Có một vài cách lý giải chỉ đúng ở hình thức về ảnh hưởng của khoa học đối với nghệ thuật. Cách này đặt những hiện tượng khoa học và nghệ thuật ngang hàng nhau rồi quy cho cái gạch nối đó một quan hệ nhân quả mà khoa học là nguyên nhân – hiện tượng nghệ thuật là kết quả.

Khoa học

– Phát sinh về ánh sáng

– Phát hiện vai trò của tốc độ bởi thuyết tương đối.

– Phân tâm học, việc tìm ra cái libido và tiềm thức.

Nghệ thuật

– Chủ nghĩa ấn tượng coi ánh sáng là đối tượng mô tả, coi trọng khoảnh khắc và sự khúc xạ ánh sáng.

– Chủ nghĩa vị lai đòi hội họa tương lai phải coi tốc độ là đối tượng mô tả.

– Chủ nghĩa lập thể – Phân tích sự vật ra nhiều góc nhìn khác nhau.

– Chủ nghĩa siêu thực v.v…

Rõ ràng đây là một lối giải thích thô thiển – và nhiều hiện tượng sẽ không giải thích nổi. Tuy nhiên một quan hệ gián tiếp tinh vi và mù mờ hơn giữa các hàng ngang giữa hai cột trên là một thực tế khó chối cãi.

Cách thứ hai cũng ở cấp độ như vậy đòi hỏi nghệ thuật liên tục thay đổi hình thức thể hiện – nhanh như sự phát triển của khoa học tự nhiên – Thần tượng của thế lý XX. Kiến thức toán học cứ 10 năm lại tăng gấp đôi – và hóa học ở những ngành hiện đại năm năm đã nhân đôi khối lượng kiến thức. Máy ảnh mấy chục năm mới từ lý thuyết đến tay người sử dụng thì tia laser trải qua quãng đường đó trong 3-4 năm. Đó là lý do dẫn tới sự thay đổi liên tục của các trào lưu phong cách. Lập thể trong vòng 10 năm, vị lai, đa đa cũng vậy… bao nhiêu thứ chủ nghĩa ra đời mà cuộc đời của chúng cộng lại không kéo dài hơn cuộc đời của chủ nghĩa lãng mạn hay chủ nghĩa cổ điển của thế kỷ trước. Sự đặt tên, sự áp đặt hai hiện tượng song song nói trên trong hai quan hệ nhân quả, sự ngộ nhận cái nhìn thấy được là cái thực, cái đẹp … chỉ là những nhận định hời hợt mà thôi. Đó là sự nhầm lẫn ở quan niệm xem xét còn bản thân các thứ chủ nghĩa nêu trên tự thân nó công bằng mà nói có những hạt nhân chân lý và bộc lộ chân thật một khía cạnh của con người thế kỷ này – kể cả sự tù túng, hoang mang, cuồng nộ hay bi quan của họ.

Một quan niệm nữa bất chấp hiện thực là khi khoa học tác động lên mọi hoạt động xã hội và mọi lĩnh vực tinh thần của con người mà cứ đòi khư khư bám lấy những hình thức thể hiện cũ của một thứ chủ nghĩa tự nhiên và kinh viện tầm thường. Họ phản đối sự đổi mới tất yếu của hình thức thể hiện. Họ đòi vẽ theo kiểu của Rêpin về những con người đi vào vũ trụ và điều khiển máy tính điện tử, ở trong những căn nhà cao tầng đầy tiện nghi, đi lại bằng máy bay phản lực, sử dụng các chất nhựa hóa học… trong khi kinh nghiệm tâm lý thị giác của họa sĩ – của nhân vật của cả người xem đều đã đổi thay khác hẳn tâm lý thị giác của những người kéo thuyền trên sông Vonga – nghèo khổ rách rưới, ở nhà gỗ thấp, đèn dầu tù mù. Họ tưởng như vậy là bảo vệ chủ nghĩa hiện thực trong khi đẩy nó về tới tự nhiên chủ nghĩa tầm thường bởi hiện thực đã hoàn toàn thay đổi, hiện thực thấm đượm hơi thở của khoa học. Hiện thực bị mổ xẻ bởi những lưỡi dao tinh vi và sắc bén của khoa học còn nghệ thuật kiểu này cứ chờn vờn phía ngoài một cách bất lực.

Khoa học thâm nhập thẳng vào đời sống tinh thần, vào thế giới quan, vào nhân sinh quan, vào tâm lý và tình cảm con người, thâm nhập gián tiếp nhưng có tính chất căn bản vào tình cảm con người qua việc làm biến đổi môi trường thị giác của họ, tạo ra những thói quen thị giác mới trong thực tại đời sống. Khoa học đã tác động phức tạp và đa dạng vào sáng tác nghệ thuật và đòi hỏi có hình ảnh của nó in dấu trên tác phẩm, tức có góp phần sinh ra các hình thức mới của nghệ thuật. Sự tác động này không một chiều thô thiển mà phải được coi như sự đối thoại sinh động – nhiều hình thức nghệ thuật tưởng như là sự đồng thanh tương ứng với thực tại thấm đẫm ảnh hưởng khoa học – kỹ thuật. Trong khi nhiều hình thức lại như sự phản ứng ngược chiều với các tác động khoa học kỹ thuật đang thực sự làm suy bại bản chất con người ở những điều kiện sống nhất định. Chỉ xin nêu một ví dụ: chất naiv – ngây thơ mở đầu ở ông viên chức thuế quan Pháp Henri Rousseau – dần dần trở thành một trường phái và hơn thế nữa ở mọi thứ “chủ nghĩa” ta đều thấy dòng chảy của chất thơ ngây này. Những con rắn, đóa hoa của Rousseau, con chim, con dê, con gà, mái nhà của M.Chagall, những người da đỏ của D.Rivera… vừa khác nhau vừa rất giống nhau ở chất ngây thơ – như là khát vọng vĩnh hằng muốn trở về với tuổi thơ. Phải chăng đây cũng là một sự phản ứng lại đời sống thực dụng cụ thể và bó buộc, sự nghèo nàn của đời sống công nghiệp hiện đại tưởng rất phóng túng và giàu có?

So Sánh Cơ Sở Dữ Liệu Phân Tán Và Cơ Sở Dữ Liệu Tập Trung

So sánh cơ sở dữ liệu phân tán và cơ sở dữ liệu tập trung

CSDL phân tán không đơn giản là những sự thực hiện phân tán của CSDL tập trung, bởi vì chúng cho phép thiết kế các đặc trưng khác với CSDL tập trung truyền thống. Các đặc điểm tiêu biểu của CSDL truyền thống gồm: Điều khiển tập trung, độc lập dữ liệu, giảm dư thừa dữ liệu, biệt lập và bảo mật dữ liệu

1.Điều khiển tập trung

Trong CSDL tập trung: Khả năng điều khiển tập trung trên toàn nguồn tài nguyên thông tin của tổ chức, được xem là động cơ mạnh nhất cho việc ra đời CSDL. Chúng được phát triển như là sự tiến hoá của hệ thống thông tin mà trong đó mỗi ứng dụng có các tập tin riêng của nó.

Trong CSDL phân tán: Ý niệm về điều khiển tập trung ít được nhấn mạnh hơn, điều này phụ thuộc vào kiến trúc của CSDL phân tán.

2.Độc lập dữ liệu

Trong CSDL phân tán, độc lập dữ liệu cũng quan trọng giống như trong CSDL truyền thống. Tuy nhiên, một khía cạnh mới được thêm vào trong ý niệm của độc lập dữ liệu là trong suốt phân tán. Với trong suốt phân tán chúng ta hiểu rằng các chương trình ứng dụng có thể sử dụng CSDL như là nó không được tổ chức phân tán. Vì thế sự chính xác của chương trình không bị ảnh hưởng bởi việc dịch chuyển dữ liệu từ trạm này đến trạm khác, tuy nhiên tốc độ thực hiện của chúng bị ảnh hưởng.

3. Giảm dư thừa dữ liệu

Trong CSDL truyền thống, dữ liệu dư thừa được giảm đến mức tối thiểu bởi hai lý do: Sự không tương thích giữa nhiều bản sao của cùng một tập dữ liệu. Tiết kiệm không gian lưu trữ bằng cách loại bỏ các dư thừa. Việc giảm dư thừa dữ liệu có thể đạt được bằng cách chia sẻ dữ liệu cho phép nhiều ứng dụng truy cập cùng các bản tin và bản ghi.

Trong CSDL phân tán, việc giảm dư thừa phức tạp hơn vì ngoài hai lý do trên còn nhiều lý do để giảm dư thừa như:

Hoạt động của các trình ứng dụng có thể bị tăng lên khi dữ liệu được sao lại tất cả các vị trí nơi trình ứng dụng cần nó. Tính thường trực của hệ thống sẽ tăng lên bởi vì khi có lỗi xảy ra ở một trạm nào đó sẽ không dừng việc thực hiện các ứng dụng của trạm khác nếu dữ liệu đã được sao chép lại.

4. Bảo mật

Trong CSDL truyền thống, hệ quản trị cơ sở dữ liệu tập trung có thể bảo đảm chỉ truy cập đến dữ liệu đã được uỷ quyền. Trong CSDL phân tán, hệ quản trị dữ liệu địa phương thực chất phải đương đầu với các vấn đề giống như hệ quản trị cơ sở dữ liệu trong CSDL truyền thống. Tuy nhiên, hai khía cạnh đặc biệt sau đây của CSDL phân tán cần phải được xem xét: Trong CSDL phân tán với một mức độ tự trị rất cao của các địa phương, người chủ dữ liệu địa phương cảm giác được bảo vệ tốt hơn vì họ có thể tự chủ thực hiện bảo vệ thay vì phụ thuộc vào người quản trị CSDL trung tâm. Vấn đề bảo mật là bản chất trong hệ phân tán nói chung, vì các mạng truyền thông diện rộng cho phép nhiều người cập nhật và khai thác dữ liệu nên cần được bảo vệ.

Truyện Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt Chương 259

Tác giả: Tề Thành Côn

Chương 259: Sự khác biệt giữa thích và yêu

“Cô… cô ta thích Kỳ Liên Ngạo Vân? Phong Khả Hinh có biết Kỳ Liên Ngạo Vân là em trai của Ngự Ngạo Thiên hay không? Phong Thần Dật sẽ không ngăn cản cô sao? Ngự Ngạo Thiên sẽ không chia rẽ bọn họ sao?”

Không hiểu, trong lòng của Dao Dao trở nên hơi hoang mang nhưng… loại tình cảm này, một khi yêu thật sự thì cho dù có tác động từ bên ngoài cản trở cũng chỉ sẽ làm tình cảm đối với hai bên thêm sâu mà thôi, chẳng phải hay nói giữa hoạn nạn thấy chân tình sao?

Có lẽ, cô gái có tính cách tựa ánh mặt trời giống như Phong Khả Hinh có thể chiếu sáng khoảng lòng tối tăm của Kỳ Liên học trưởng đi.

“Đây chính là nguyên nhân mà cô muốn tác hợp tôi với anh trai cô sao?” Dao Dao nhẹ nhàng nở nụ cười.

“Đúng!”

“Ha ha, kỳ thực cô không cần thiết làm như vậy, bởi vì cho tới bây giờ tôi cùng Kỳ Liên học trưởng cũng không có gặp nhau qua.”

“Hả?” Phong Khả Hinh chợt trợn to hai mắt.

“Chuyện bên trong tôi không có cách gì nói rõ ràng cho cô, thế nhưng nghiêm túc mà nói thì tôi cùng Kỳ Liên học trưởng là thật sự không có gặp gỡ qua. Cô nếu như thích hắn, có thể chậm rãi theo đuổi mà yêu hắn.”

“Ha ha, tôi Phong Khả Hinh thích một người còn phải theo đuổi sao?” Phong Khả Hinh lần nữa bày ra cái loại điệu bộ nữ vương đó: “Tôi tin tưởng không quá lâu sau, Kỳ Liên học trưởng sẽ tự mình theo đuổi tôi.”

Nhìn Phong Khả Hinh tự tin, Dao Dao bất đắc dĩ cười một tiếng.

Nói thật, từ lúc mới bắt đầu cô liền đối với Phong Khả Hinh có loại thiện cảm vô hình, mặc dù cuối cùng thì Phong Khả Hinh tìm cho cô không ít phiền toái nhưng từ giữa bản tính của Phong Khả Hinh, cô vẫn là thấy được một mặt tốt đẹp. Nếu như cô ấy không phải là em gái Phong Thần Dật, có lẽ bọn họ về sau sẽ trở thành bạn bè cũng nói không chừng. “Tôi đi trước đây, Phong Khả Hinh.”

“Chờ một chút! Cho dù vừa rồi tôi nói mục đích gì với cô nhưng những lời đó đều là sự thật!”

Không cần thiết rồi, Phong Khả Hinh thật sự không cần thiết cùng mình chứng minh cái gì, cô bây giờ tình nguyện nghe cô ấy nói một đống lời nói dối, có lẽ là nói một đống lời nói bản thân mình cùng Phong Thần Dật không xứng đôi thế nào, cũng không hy vọng nghe đến mấy cái chuyện tình mà hiện tại cô không muốn nghe nhất này.

“Phong Khả…”

“Dao Dao, không… không xong! Đã xảy ra chuyện!” Đột nhiên, Cung Tiểu Mạn vẻ mặt lo lắng chạy tới trước mặt cô cùng Phong Khả Hinh.

Tập đoàn Bác Sâm.

“Phong tổng, xin hỏi có hẹn trước không?” Mạc Tuyết Đồng đem Phong Thần Dật chặn lại ở cửa phòng làm việc của tổng giám đốc.

Hắn một tay bỏ vào trong túi quần: “Làm phiền cô, nói một tiếng cùng Ngự tổng, tôi có việc tìm hắn!”

“Xin lỗi, Ngự tổng đang xử lý công sự, có lẽ bây giờ…”

“Tuyết Đồng.”

Bỗng, cửa phòng làm việc tổng giám đốc mở ra, Ngự Ngạo Thiên hướng về phía Mạc Tuyết Đồng khoát tay một cái, vẻ mặt cười tà nhìn về phía Phong Thần Dật: “Thần Dật, tôi đang làm việc trong phòng liền nghe đến âm thanh của anh, chuyện gì, tìm tôi gấp như vậy?”

“Có thể đi vào trước rồi nói sau?” Phong Thần Dật lạnh lùng nói.

Ngự Ngạo Thiên khẽ gật đầu, dịch người để hắn đi vào bên trong phòng làm việc.

“Lisa, cô ở cửa chờ tôi.”

“Vâng, Phong tổng.”

Giao phó xong toàn bộ, Phong Thần Dật theo sau đi vào bên trong phòng làm việc tổng giám đốc.

“Ngồi đi.” Ngự Ngạo Thiên ngồi trên ghế sau bàn làm việc chỉ chỉ cái ghế đối diện.

Hắn khoát tay một cái: “Tôi chính là có chuyện muốn hỏi Ngự tổng anh một chút mà thôi.”

“Ừ?” Đôi mắt Ngự Ngạo Thiên chuyển một cái, cơ thể dựa vào trên ghế làm việc, đầy ý vị cười nói: “Chuyện gì?”

Hắn đi vài bước tới trước bàn làm việc, cân nhắc chốc lát, khuôn mặt lạnh lùng chuyển một cái: “Ngự tổng, anh là thật không lưu tâm những lời tôi nói đêm qua sao?”

“A, Thần Dật, anh muốn nói cái gì đây?” Ngự Ngạo Thiên giả vờ không hiểu hỏi ngược lại.

“Ngược lại cũng không có gì. Kỳ thực còn không phải là bởi vì Dao Dao hiểu rất rõ tôi, cô ấy biết nên nói cái gì, mới có thể bảo tôi không chạm đến cô ấy. Nếu như tôi biết, các người đã phát sinh quan hệ, lần trước cô thế nào cầu tôi, tôi cũng không nên hạ thủ lưu tình đối với cô.” Giọng điệu Phong Thần Dật làm ra vẻ tiếc nuối thở dài, con ngươi sâu thẳm chống lại ánh mắt của Ngự Ngạo Thiên, khóe miệng không nhịn được mà vô thức phủ lên một nụ cười.

Sau đó, hắn xoay người đi ra khỏi phòng làm việc của Ngự Ngạo Thiên …

A, thật đúng là mất mặt.

Đứng lại ở cửa phòng làm việc, Phong Thần Dật tự giễu cười một tiếng, rõ ràng là chính mình gây ra hiểu lầm, bây giờ mới cách một ngày hắn liền tự mình đến tháo gỡ sự hiểu lầm này, thật ra thì ngẫm lại, dùng sự hiểu lầm này khiến mâu thuẫn giữa Ngự Ngạo Thiên cùng Dao Dao trở nên gay gắt thêm chẳng phải là rất tốt sao?

Nhưng…

Khi hắn nhìn thấy vết thương trên trán Dao Dao, cái loại cảm giác đau lòng đó không phải là dùng ngôn ngữ có thể hình dung được, bọn họ ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, đừng nói đánh cô, ngay cả đẩy cô một chút hắn cũng không nỡ nhưng Ngự Ngạo Thiên lại lặp đi lặp lại nhiều lần làm tổn thương Dao Dao! Đơn giản là đáng chết mà!

Bàn tay chợt nắm thành một nắm đấm, gương mặt hắn âm trầm, nói thầm: “Ngự Ngạo Thiên, đây là lần cuối cùng tôi… nhượng bộ!”

Rất nhiều người đều muốn biết, giữa yêu và thích có cái gì khác nhau.

Vì vậy hắn vẽ ra một hình ảnh, một đứa bé trai đi tới vườn hoa hồng, không nén nổi hết sức cảm thán “hoa hồng thật là đẹp”, hắn tiện tay ngắt lấy một đóa, yêu thích không buông tay.

Mà một hình ảnh khác cũng là một đứa bé trai đi tới vườn hoa hồng, nhìn hoa hồng trước mắt, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, cầm lấy vòi hoa sen cùng phân bón rồi bắt đầu cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc những hoa hồng này.

Đây là đây chính là sự khác biệt giữa thích và yêu.

Thích là một mực giữ lấy, có hành động đem ngươi lưu lại bên người, chỉ cần lấy được là tốt rồi mà yêu là một mực nỗ lực, cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, cho dù có một ngày ngươi thuộc về người khác, cũng sẽ đứng từ xa nhìn ngươi được hạnh phúc…

Bên trong phòng làm việc.

Đợi Phong Thần Dật nói xong những lời đó, Ngự Ngạo Thiên liền hiểu dụng ý của hắn song, trong đầu hắn nghĩ tới đầu tiên chính là một câu nói Ly Mỹ Vân đã từng nói…

“Ai nha, ai nha, thật muốn nhìn một chút bạn gái trước của hắn là dạng phụ nữ gì đâu. Vậy mà lại bắt được lòng của Phong Thần Dật.”

“Làm sao? Anh lại bắt đầu nổi lên chủ ý muốn khai quật bạn gái trước của người ta hả?”

“A. Mỹ Vân, cô không thể nào không biết yêu cầu của hắn đối với nữ nhân đi chứ?”

“Nói không chừng Phong Thần Dật người ta chưa từng chạm vào bạn gái trước của hắn mất?”

“Làm sao có thể? Phong Thần Dật là một nam nhân bình thường.”

“Hừ, có một số thời điểm nha, càng là yêu sâu sắc, mới càng không muốn đụng chạm đến!”

Hắn khi đó vẫn luôn hoài nghi lời nói của Ly Mỹ Vân nhưng bây giờ Phong Thần Dật hình như đã chính miệng ấn chứng hết thảy.

Càng là yêu sâu sắc, càng không muốn đụng chạm đến sao? A… Thật đúng là để cho người ta cảm thấy khó có thể hiểu được.

Ánh mắt thâm thúy chậm rãi nhìn về phía chỗ cửa sổ sát đất, Ngự Ngạo Thiên tiện tay sờ sờ túi áo, từ bên trong móc ra cái dây chuyền đưa cho Dao Dao làm quà sinh nhật kia.

Trước kia, bởi vì hành động quá kích của Phong Thần Dật, dây chuyền đã bị đứt, sau Ngự Ngạo Thiên nhặt lên vẫn giữ ở trong túi. Trầm ngâm nhìn dây chuyền trong lòng bàn tay, hai tròng mắt hắn chợt lóe, nhanh chóng nhấn điện thoại gọi người.

Chỉ chốc lát sau Mạc Tuyết Đồng liền đi vào: “Ngự tổng, có chuyện gì?”

“Tuyết Đồng, làm phiền cô giúp tôi đem sợi dây chuyền này đi sửa…”

“Ngạo Thiên!” Đột nhiên, cửa phòng làm việc bị người từ bên ngoài đẩy ra, Hàn Ly Thương vẻ mặt âm trầm vọt vào: “Không xong, đã xảy ra chuyện!”

17 Sự Khác Nhau Về Tư Duy Giữa Người Giàu Và Người Nghèo

Khi bạn muốn làm một cái gì đó lớn lao hơn, thì phải tiến lên với tất cả đam mê và cả sự đói khát của mình. Thực sự là phải dùng từ đói khát, bởi chúng ta sẽ rất khó chinh phục đỉnh cao khi chúng ta cứ tự ru mình trong chăn ấm đệm êm, nhàn nhã.

Mọi thất bại trong cuộc sống, trong kinh doanh, học tập đều do suy nghĩ sai lầm của bạn mà ra. Tư tưởng nó là nguyên nhân bên trong của mọi vấn đề. Vậy tại sao bạn không thay đổi tư tưởng để phù hợp hơn với cuộc sống, để trở nên giàu có.

Tầng lớp tỷ phú là những người có tư tưởng rất đáng để chúng ta học tập.

Cuốn sách của tác giả T. Harv Eker nằm trong tốp 1 những cuốn sách về phát triển cá nhân và học làm giàu, nổi tiếng khắp thế giới và qua đó giúp cho hàng triệu người thay đổi cuộc sống của mình, hãy nghiêm túc lĩnh hội 17 bí mật tư duy triệu phú và sẽ làm thay đổi cuộc đời bạn.

1. Người giàu: Tôi tạo ra cuộc đời tôi

Người nghèo: Cuộc sống toàn những việc bất ngờ xảy đến với tôi.

Người giàu luôn tin rằng “Tôi tạo ra cuộc sống của tôi”. Người nghèo tin rằng “Cuộc sống toàn là những sự việc bất ngờ xảy đến với tôi”. Bạn chứ không ai khác – là người có quyền quyết định cuộc đời mình sẽ như thế nào. Người giàu chịu trách nhiệm với chính mình về những việc xảy đến với họ trong khi người nghèo khó lại cho rằng mình là nạn nhân. Cách họ phản ứng với vấn đề tài chính là:

– Đổ lỗi cho thị trường, quy trách nhiệm cho chính phủ và nền kinh tế thay vì nhận trách nhiệm với chính mình.

– Biện minh cho sự bất lực của mình trong việc kiếm tiền bằng cách viện dẫn những phép so sánh khập khiễng thay vì hiểu đúng tầm quan trọng và bản chất của tiền.

– Than thân trách phận, chú tâm vào những rắc rối thay vì tìm cách giải quyết nó.

– Mỗi khi đổ lỗi, biện minh hay oán trách người khác là bạn đang tự đặt thêm những tấm rào chắn trên con đường tài chính vốn đã chật hẹp của mình.

2. Người giàu: Tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng.

Người nghèo: Tham gia cuộc chơi tiền bạc chỉ để không bị thua.

Người giàu tham gia “cuộc chơi kiếm tiền” để giành chiến thắng. Người nghèo tham gia chỉ để không bị thua. Mục đích kiếm tiền của người giàu và người nghèo khác nhau hoàn toàn: người giàu tích lũy một khối lượng lớn của cải để tạo ra sự giàu có.

Người nghèo chỉ cần kiếm đủ tiền để thanh toán các hóa đơn mỗi tháng mà thôi. Havr Eker khuyên bạn rằng nếu bạn muốn giàu lên thì mục đích của bạn phải là làm giàu, không đơn thuẩn chỉ để trang trải sinh hoạt phí và cảm thấy thoải mái mà giàu có nghĩa là phải thật sự sung túc.

3. Người giàu: Quyết tâm làm giàu.

Người nghèo: Muốn trở nên giàu có.

Người giàu quyết tâm làm giàu. Người nghèo muốn trở nên giàu có. Lý do khiến phần lớn mọi người không có những thứ như họ mong muốn vì họ không biết mình thực sự muốn gì. Người giàu biết rõ cái họ muốn là sự giàu có; họ luôn kiên định với mong muốn của mình.

Người nghèo, ngược lại, thường xuyên lúng túng và mâu thuẫn với chính mình, lúc mong muốn giàu có, lúc lại e ngại điều đó. Nếu bạn không thật sự quyết tâm làm giàu thì không bao giờ bạn giàu lên được.

4. Người giàu: Suy nghĩ lớn.

Người nghèo: Suy nghĩ nhỏ.

Người giàu suy nghĩ khoáng đạt. Người nghèo suy nghĩ hạn hẹp. Định luật về thu nhập được phát biểu rằng “Những giá trị mà bạn nhận được luôn tỉ lệ với giá trị mà bạn bỏ ra (đã tính đến tình trạng thị trường)”. Trong cuốn sách “Trở lại với tình yêu”, tác giả Marianne Williamson cũng nói rằng “Nếu bạn sống hẹp hòi, bạn sẽ không thể phục vụ mọi người. Mọi người sẽ cảm thấy bất an về bạn.

Khi chúng ta để cho mình tỏa sáng thì trong vô thức chúng ta đã kêu gọi người khác làm điều tương tự”. Nếu muốn trở nên giàu có, bạn cần bỏ đi lối suy nghĩ hạn hẹp của mình. Lối tư duy hạn hẹp, kiểu hành động nhỏ nhen chỉ dẫn đến sự túng thiếu và không toại nguyện.

Suy nghĩ khoáng đạt và hành động cao thượng sẽ mang lại cho bạn cả tiền tài lẫn ý nghĩa cao đẹp của cuộc sống. Bạn có quyền lựa chọn cách sống cho mình!

5. Người giàu: Tập trung vào các cơ hội.

Người nghèo: Tập trung vào những khó khăn.

Người giàu luôn chú trọng đến cơ hội. Người nghèo chỉ quan tâm đến trở ngại. Người giàu chịu trách nhiệm về những kết quả mình nhận được, họ đón đợi thành công vì họ tin vào khả năng và sức sáng tạo của mình. Họ luôn nhìn thấy cơ hội dành cho mình chính vì thế họ không ngần ngại chấp nhận rủi ro.

Ngược lại, người nghèo luôn nghĩ đến thất bại, họ thiếu tự tin vào bản thân cũng như năng lực của mình. Họ luôn thấy trở ngại nên họ không sẵn sàng mạo hiểm. Người giàu luôn chú trọng vào những điều họ muốn trong khi người nghèo lại tập trung suy nghĩ của họ vào những điều họ không muốn. Người giàu thấy cơ hội lập tức nắm bắt lấy nó và trở nên giàu có trong khi người nghèo vẫn “đang chuẩn bị”!

Nhân vật Giàu luôn mang nét biểu cảm tích cực, đứng trên lập trường chủ động với cuộc đời của mình, còn Nghèo lại mang thái độ tiêu cực trước mọi vấn đề.

6. Người giàu: Ngưỡng mộ người thành công và giàu có khác.

Người nghèo: Bực tức với những ai thành công và giàu có.

Người giàu ngưỡng mộ những người giàu có và thành công khác. Người nghèo bực tức với những ai thành công và giàu có. Con người luôn có những thói quen cũng như định kiến của riêng mình. Ghen tức với người khác cũng là điều khó tránh ở con người. Harv Eker khuyên rằng thay vì bực bội với người giàu, bạn nên tập ngưỡng mộ, tôn trọng, nể phục, chúc phúc cũng như học cách yêu thương họ. Ngạn ngữ Huna có câu “Hãy chúc phúc cho những thứ mà bạn muốn có”. Đây là cách mà những người giàu thường làm.

7. Người giàu: Kết giao với người tích cực và thành công.

Người nghèo: Giao du với người tiêu cực hoặc thất bại.

Người giàu kết giao với những người thành công và có suy nghĩ tích cực. Người nghèo giao du với những người thất bại và luôn suy nghĩ tiêu cực. Người thành công luôn biết nhìn vào những người thành công hơn mình để học hỏi.

Ngược lại, người nghèo hay hồ nghi, phán xét, chỉ trích những thành quả mà người khác có được. “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Bạn nên học cách chọn người để kết giao, đặc biệt là kết giao với những người lạc quan, thành đạt đồng thời tách mình ra khỏi những người có hành vi, tư tưởng tiêu cực.

8. Người giàu: Sẵn sàng tôn vinh bản thân và giá trị của họ.

Người nghèo: Suy nghĩ tiêu cực về bán hàng, quảng bá.

Người giàu sẵn sàng tôn vinh bản thân và những giá trị của họ. Người nghèo suy nghĩ một cách tiêu cực về việc bán hàng và quảng bá. Đa số người giàu có là những người có tài quảng bá, sẵn sàng quảng bá cho bất cứ sản phẩm, dịch vụ nào của mình với lòng đam mê và niềm hăng hái kỳ lạ! Đồng thời họ cũng biết giới thiệu các giá trị của bản thân một cách khéo léo và thu hút.

Điểm mấu chốt ở đây là bạn có thích làm việc này hay không mà quan trọng hơn, bạn có tin vào những gì mình đang nói hay không. Nếu bạn tin vào các giá trị bản thân mình, bạn hoàn toàn tự tin quảng bá điều đó.

9. Người giàu: Đứng cao hơn những vấn đề của họ.

Người nghèo: Nhỏ bé hơn những vấn đề của họ.

Người giàu muốn chinh phục những khó khăn trước mắt. Người nghèo luôn lo nghĩ về những khó khăn phía trước. Người thành đạt và giàu có luôn bình thản đón nhận và xử lý mọi vấn đề của họ, trong khi người thất bại và nghèo khó tỏ ra lúng túng trước vấn đề của mình.

Bí quyết thành công, theo Havr Eker không phải là cố tránh hay chùn bước trước khó khăn mà là phải nâng bản thân mình lên để có thể đứng cao hơn bất kỳ khó khăn nào. Người nghèo luôn giữ thói quen trách móc, than phiền về những khó khăn trước mắt trong khi người giàu không lùi bước trước khó khăn, đặc biệt chẳng bao giờ họ than phiền về những khó khăn mà họ gặp phải.

Tất cả quay về một điều cơ bản: bạn cần rèn luyện khả năng giải quyết vấn đề của mình và như thế, tất cả với bạn sẽ là không gì cả!

10. Người giàu: Rất biết đón nhận.

Người nghèo: Không biết đón nhận.

Người giàu là người luôn biết đón nhận. Người nghèo là những người không biết tận dụng cơ hội. Nếu bạn nói bạn xứng đáng để đón nhận một điều gì đó, có nghĩa là bạn sẽ xứng đáng. Nếu bạn nói bạn không xứng đáng, có nghĩa là bạn không xứng đáng. Dù bạn chọn cách nào thì bạn cũng sẽ sống với câu chuyện cuộc đời mình.

Tâm hồn rộng mở và thái độ sẵn sàng đón nhận là những yếu tố vô cùng quan trọng một khi bạn muốn tạo ra của cải cho bản thân cũng như cất giữ số của cái đó. Và đừng quên nói “Cảm ơn” với những điều bạn được đón nhận trong cuộc đời này.

11. Người giàu: Chọn được trả công theo kết quả.

Người nghèo: Chọn được trả công theo thời gian.

Người giàu thường có cái nhìn xa hơn trong nhiều vấn đề. Họ chú trọng tới kết quả công việc thay vì thời gian

12. Người giàu: Suy nghĩ “cả hai”.

Người nghèo: Suy nghĩ “hoặc là/ hoặc”

Người giàu hướng đến suy nghĩ “cả hai”. Người nghèo chỉ nghĩ đến “một trong hai”. Nếu bạn thật sự mong muốn có cuộc sống mà không tồn tại các giới hạn thì dù ở hoàn cảnh nào đi nữa bạn cũng nên xóa bỏ lối suy nghĩ “chỉ một trong hai” và quyết tâm để có “cả hai”.

13. Người giàu: Chú trọng vào tổng tài sản.

Người nghèo: Chú trọng vào thu nhập từ làm việc.

Người giàu chú trọng vào tài sản của họ. Người nghèo chú trọng vào thu nhập từ công việc của họ. Thước đo sự giàu có là tài sản chứ không phải thu nhập từ công việc. Tài sản là thước đo cuối cùng và chính xác nhất sự giàu có của một người. Bốn yếu tố tạo nên tài sản là: a. Thu nhập b. Tiền tiết kiệm c. Các khoản đầu tư d. Sự “đơn giản hóa” nghĩa là để dành từ các khoản bạn chi tiêu không cần thiết.

14. Người giàu: Quản lý tốt tiền của họ.

Người nghèo: Không biết quản lý tốt tiền của họ.

Người giàu quản lý tiền của mình rất giỏi. Người nghèo không biết cách quản lý tiền. Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo không phải ở chỗ ai khôn ngoan hơn ai mà ở chỗ người giàu có thói quen đối với tiền khác biệt so với người nghèo và có tác dụng tích cực hơn.

Chỉ cần bạn dành 10% thu nhập mỗi tháng của mình gửi vào một tào khoản tiết kiệm, sau 20 năm, số tiền đó sinh sôi thành một con số khổng lồ! Một công thức Havr Eker đưa ra giúp bạn kiểm soát tiền bạc của mình là:

a. Dành 10% cho các khoản tiết kiệm dài hạn dành để chi tiêu

b. 10% cho tài khoản giáo dục

c. 50% cho tài khoản nhu yếu phẩm

d. 10% cho tài khoản phụ.

15. Người giàu: Bắt tiền của họ làm việc chăm chỉ.

Người nghèo: Làm việc chăm chỉ vì tiền của họ.

Giàu biết cách làm chủ đồng tiền của họ, Nghèo thì để tiền làm chủ của mình. Hoặc là bạn kiểm soát tiền, hai là tiền kiểm soát bạn!

16. Người giàu: Hành động bất chấp sợ hãi.

Người nghèo: Để nỗi sợ hãi ngăn cản họ.

Người giàu vươn lên trên sự sợ hãi để hành động. Người nghèo thường để cho nỗi sợ hãi ngăn cản hành động của mình. Hành động là “chiếc cầu nối” giữa thế giới bên trong và bên ngoài. Nhưng hành động được bắt nguồn từ suy nghĩ.

Không nhất thiết phải vượt qua các nỗi sợ hãi bạn mới có được thành công. Nếu bạn chỉ sẵn sàng làm những việc đơn giản thì lập tức cuộc sống của bạn sẽ đầy rẫy những khó khăn nhưng nếu bạn sẵn sàng làm những việc khó khăn thì dường như cuộc sống lúc nào cũng đơn giản và nhẹ nhàng trước mắt bạn.

17. Người giàu: Luôn học hỏi và phát triển.

Người nghèo: Nghĩ mình đã biết hết.

Người giàu luôn học hỏi và tự nâng cao kiến thức. Người nghèo nghĩ rằng họ đã biết tất cả. Theo Havr Eker, mục đích của việc làm giàu không phải là để kiếm thật nhiều tiền mà để giúp bản thân phát triển thành con người tốt nhất trong khả năng có thể của mình.

Những người giàu thường là chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó trong khi người nghèo lo mơ về tất cả các lĩnh vực, ngay cả lĩnh vực của họ. Một người còn khả năng phát triển khi họ còn khả năng học hỏi. Đó là điều bạn không nên quên trong bất cứ hoàn cảnh nào, nhất là khi bạn muốn mình trở thành một người giàu có!

Kết luận

Tiền bạc chỉ là một quan niệm. Nếu muốn có nhiều tiền hơn, bạn chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ của mình. Hãy bắt đầu thật sớm. Hãy mua những cuốn sách, hãy đến các cuộc hội thảo, hãy luyện tập, hãy bắt đầu nhỏ thôi. Chính những gì trong đầu bạn sẽ quyết định những gì trong tay bạn.

Tất cả mọi người đều được ông trời tặng cho hai món quà đó là trí óc và thời gian. Bạn có quyền làm mọi điều mình muốn với cả hai thứ này. Và chúng ta là những con người ưu tú nhất, đang sống ở thời đại công nghệ thông tin, hãy nắm bắt và phát huy khả năng, năng lực của mình để đem lại nguồn tài sản vô giá, để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.

Hướng Dẫn Tạo Thẻ Master Card Ảo Với Vtcpay

Yêu cầu tạo thẻ Master Card ảo VTCPay

Để tạo được thẻ thì bạn phải đăng ký tài khoản ví điện tử VTCPay trước và sau đó định danh ngân hàng và sau đó nạp tiền vào ví thì mới có thể tạo được thẻ ảo này.

#1.Đăng ký ví điện tử

Bạn truy cập vào đường dẫn sau đây: https://vtcpay.vn/dang-ky

Sau khi điền xong bấm ĐĂNG KÝ là bạn đã hoàn tất được quá trình rồi đó, lúc này màn hình giao diện sẽ giống như bên dưới.

#2. Định danh ngân hàng ví VTCPAY

Bạn điền thông tin tài khoản ngân hàng của bạn vào là có thể định danh được rồi. Ở hình 1 Bạn chọn ngân hàng bạn đang sử dụng sau đó điền số in trên thẻ ATM của ngân hàng đó hoặc là số tài khoản ngân hàng tuỳ vào bạn chọn kiểu xác minh nào.

Sau đó điền tên in trên thẻ rồi tiến hành chụp mặt trước ảnh cái thẻ ATM đó upload lên như Hình 1 mình đã làm.

Sau đó bạn bấm ĐỊNH DANH lúc này tài khoản bạn sẽ vào trạng thái Chờ duyệt như hình số 2.Thông thường bạn sẽ đợi vài tiếng đồng hồ để bên VTC xét duyệt tuy nhiên mình có 1 thủ thuật giúp bạn định danh nhanh trong vòng vài phút.

Các bạn thấy không, sau khi mình nhắn tin cho admin Fanpage thì họ đã xét duyệt và định danh ngân hàng cho mình trong vòng vài phút chứ không ngồi đợi thì rất lâu.

Sau khi định danh thành công bạn sẽ có thông báo Đã định danh ngân hàng như hình 2.Bây giờ đã định danh xong rồi thì chúng ta sẽ tiến hành nạp tiền vào ví điện tử?

Và để có tiền trong thẻ Master Card thì bạn sẽ dùng tiền trong ví để nạp vào để sử dụng thanh toán hay làm bất kì điều gì bạn muốn.

#3.Cách nạp tiền vào ví

Có rất nhiều hình thức nạp tiền vào ví VTCPay như:

  • Nạp qua ngân hàng
  • Nạp qua tài khoản liên kết
  • Nạp qua thẻ thanh toán quốc tế
  • Nạp qua dịch vụ Internet Banking
  • Nạp qua thẻ VTC Pro
  • Nạp tại VNPost
  • Nạp tại ATM/ quầy giao dịch ngân hàng
  • Dịch vụ : chọn Nạp ví Pay
  • Mã khách hàng: chính là số điện thoại bạn đăng ký ví VTCPAY và đây cũng là mã khách hàng của bạn.

#4.Tạo thẻ Master Card ảo

Nếu bạn chưa tạo thẻ bao giờ thì sau khi đăng nhập xong sẽ hiện lên màn hình tạo thẻ Master Card luôn, bạn điền thông tin để nó tạo thẻ cho bạn.

Ở trên mình còn 35.000đ ở ví điện tử bây giờ mình sẽ nạp vào trong thẻ master này? Không biết có bạn nào thắc mắc là sao mình nạp vào 50.000đ vào ví mà bây giờ còn có 35.000đ không nhỉ?

Mình nạp 50.000đ mất 4.400đ tiền phí là còn lại 45.600đ trong ví, sau khi tạo thẻ xong thì tốn 6000đ phí tạo thẻ và 4.600đ phí duy trì thẻ hàng tháng nên : 50.000 – (4.400+6000+4.600) = 35.000đ.

Sự Khác Biệt Giữa Xa Hơn Và Xa Hơn

Ý nghĩa chung của xa hơn và xa hơn

Làm thế nào để định nghĩa xa hơn và chồng chéo hơn? Bạn có thể sử dụng xa hơn hoặc xa hơn trong cùng một cách? Một số hướng dẫn sử dụng không đồng ý, nhưng cả hai thuật ngữ đã được sử dụng thay thế cho nhau để mô tả khoảng cách vật lý. Đây là một trích dẫn trong đó tiếp tục hoàn thành vai trò đó:

Càng xa nhau, càng gần. Giáo sưAugust Strindberg, Con đường đến Damascus

Tôi đã về nhà cuối cùng! Đây là đất nước thực sự của tôi! Tôi thuộc về đây. Đây là vùng đất tôi đã tìm kiếm cả đời, mặc dù tôi chưa bao giờ biết đến nó cho đến bây giờ. . . Đi xa hơn, đến xa hơn nữa!

Quyết định từ nào trong hai từ này, xa hơn hay xa hơn, người ta phải sử dụng trong một câu là khá dễ thực hiện. Xa hơn và xa hơn một chút trong tiếng Anh nói hàng ngày. Hầu hết mọi người không nghĩ quá nhiều về việc sử dụng đúng là xa hơn hay xa hơn. Tuy nhiên, có một và nó không khó hiểu.

xa hơn hoặc xa hơn – khi nào nên sử dụng

Cả hai từ xa hơn và xa hơn đến từ từ xa hơn nữa là hình thức so sánh của từ xa có nghĩa là nhiều. Xa hơn là hình thức so sánh của từ khi bạn nói về khoảng cách như một hình thức đo lường.

Một tìm kiếm nhanh trên Google cho thấy định nghĩa của họ ngày càng xa hơn như:

Xa hơn

Xa hơn phải làm với khoảng cách vật lý. tại, đến hoặc theo một khoảng cách lớn hơn (được sử dụng để chỉ mức độ mà một vật hoặc người này hoặc trở nên xa cách với vật khác). Tôi đã từng muốn di chuyển xa hơn từ Lynne. Tôi sống cách xa trung tâm thành phố Atlanta hơn nhiều so với bạn. Xa hơn đề cập đến chiều dài hoặc khoảng cách. Nó là hình thức so sánh của từ khi bạn đề cập đến khoảng cách như một hình thức đo lường. Từ đồng nghĩa cho xa hơn bao gồm bổ sung, nhiều hơn và thêm.

Thêm nữa

Sử dụng hơn nữa với khoảng cách phi vật lý hoặc tượng hình. Hơn nữa với tư cách là một trạng từ có nghĩa là phạm vi ở mức độ lớn hơn, bổ sung thêm Nó đề cập đến thời gian hoặc số lượng. Hơn nữa là hình thức so sánh của từ xa khi có nghĩa là nhiều.

trạng từ xa trong không gian hơn một cái gì đó cùng loại. Hai người đàn ông đang đứng ở phần cuối của phần bù trừ tính từ bổ sung cho những gì đã tồn tại hoặc đã diễn ra, đã được thực hiện hoặc được tính đến. Nấu ăn trong mười phút nữa, tôi sẽ không còn gì để làm với bạn nữa. Tôi không có gì thêm để nói với bạn động từ giúp sự tiến bộ hoặc phát triển của (một cái gì đó); quảng bá, ông đã phụ thuộc vào việc sử dụng chúng để tiếp tục sự nghiệp của mình như là thúc đẩy, thăng tiến, hỗ trợ và các từ đồng nghĩa khác chỉ ra sự giúp đỡ, cho mượn tay, v.v.

Một số cơ quan chức năng (như Associated Press) khăng khăng yêu cầu Farther, đề cập đến khoảng cách vật lý và về việc tiếp tục nói về một khoảng thời gian hoặc mức độ, nhưng những người khác coi hai từ này có thể hoán đổi cho nhau, ngoại trừ việc nhấn mạnh vào Ngoài ra, còn hơn thế nữa. Bạn sẽ luôn được an toàn trong việc phân biệt; một số người thực sự kiểm chứng về điều này.

Nguồn:

  1. https://brians.wsu.edu/2016/05/22/ Father-further /
  2. https://www.grammarly.com/blog/farther-further/
  3. https://edit-proofread.com/blog/farther-vs-further-difference-and-which-to-use
  4. https://blog.talk.edu/grammar/rules-usage/further-or-farther/

Sự Khác Biệt Giữa Latte Và Cappuccino Là Gì? Sự Khác Biệt Trong Loại Cà Phê Mạnh Hơn Và Thêm Sữa Vào

Cà phê là một trong những đồ uống phổ biến nhất trên thế giới.Ngày nay, ở bất kỳ thành phố nào, dù là nhỏ nhất, luôn có một vài quán cà phê. Thức uống này đã trở thành một biểu tượng của buổi sáng, và hàng triệu người thực sự không thể tưởng tượng được sự khởi đầu của ngày mà không có một tách cà phê thơm mạnh. Có nhiều loại thức uống: espsso, Americaano, macchiato, raf, v.v … Chúng khác nhau về cách pha chế, hương vị, mùi thơm và vẻ ngoài.

Hôm nay chúng ta nói về latte và cappuccino. Các tùy chọn này tương tự nhau, nhưng vẫn có sự khác biệt.

Latte và cappuccino được công nhận là đồ uống cà phê phổ biến nhất trên thế giới. Quốc gia xuất xứ của latte được coi là Mỹ và Ý là nơi sinh của cappuccino. Sữa nóng tạo bọt với hơi nước được sử dụng để làm những đồ uống này, nhưng sự khác biệt chính là về số lượng của nó. Ngoài ra, cappuccino và latte khác nhau về hương vị, loại phục vụ, tính năng nấu ăn, v.v … Hãy để chúng tôi kiểm tra từng món này một cách chi tiết hơn.

Để pha cà phê và cappuccino, bạn sẽ chỉ cần 2 thành phần chính – cà phê và sữa. Đường, quế và các loại toppings khác được thêm vào hương vị, chúng có thể không phải là tất cả. Sự khác biệt chính là tỷ lệ số lượng các thành phần này. Vì vậy, để pha một ly latte cổ điển, bạn sẽ cần:

  • espsso – 1/4 phần;
  • bọt sữa – 1/5 phần;
  • sữa hoặc kem – 3/5 hoặc 1/1.

Trong khi công thức cappuccino truyền thống bao gồm 1/3 cà phê, sữa và bọt. Và thường xuyên nhất là đường và quế để trang trí. Điều đáng chú ý là trên thực tế, latte là một loại cocktail dựa trên cà phê. Một ly cappuccino là một loại cà phê riêng biệt.

Và vì nồng độ espsso trong một cốc cappuccino cao hơn, nó mạnh hơn nhiều so với một ly cà phê. Ngoài ra, thành phần của latte bao gồm nhiều sữa hơn, và do đó hàm lượng calo của thức uống cao hơn.

Không khó để làm cappuccino, điều chính là giữ tỷ lệ và chọn các sản phẩm tươi, chất lượng cao. Sữa phải được đánh kỹ, sau đó thêm vào cốc, đã có một phần espsso. Bạn không cần phải trộn các thành phần, bởi vì toàn bộ đặc điểm của thức uống là bọt sữa nhẹ nhàng nằm trên cà phê mạnh.

Quá trình tạo ra một ly latte cổ điển hoàn toàn giống với cappuccino, chỉ có tỷ lệ của các thành phần khác nhau. Nhưng cũng có một loại khác của loại cocktail này – latte macchiato. Để tạo ra nó, bạn cần làm ấm sữa hoặc kem, thêm chúng vào cốc, và chỉ sau đó rót espsso vào nó. Bằng cách này, một loại cocktail ngon thu được có thể được xếp lớp hoặc trộn. Chỉ cần nhớ rằng nó nhiều calo hơn cà phê thông thường.

Cấu trúc của thức uống này được chọn vì một lý do. Whipped sữa cho phép bạn tạo ra một hương vị espsso nhẹ nhàng hơn. Một bọt dày đặc không cho phép đồ uống nguội quá nhanh.

Nhân tiện, bên cạnh latte macchiato cổ điển, công thức latte mocha khá phổ biến. Thức uống này khác ở chỗ, ngoài các thành phần chính, nó còn bao gồm sô cô la đen. Nó được đặt dưới đáy bể, sau đó đổ sữa nóng sủi bọt. Và chỉ sau đó đến lượt của espsso. Nó được đổ vào giữa ly trong một dòng suối mỏng.

Một cốc cappuccino nên đậm đặc, vì vậy sữa đầy đủ chất béo được sử dụng để tạo ra nó. Đó là lý do tại sao nó dễ dàng giữ quế, bột, ca cao hoặc các sản phẩm khác rắc lên da như vậy. Lượng bọt trong latte không lớn lắm. Và cấu trúc của nó thoáng hơn và xốp hơn, vì vậy không có lớp phủ bổ sung nào trên đó sẽ giữ được. Cả cho một và cho một thức uống khác, bọt sữa được đánh bông kỹ lưỡng, nhưng đối với cappuccino quá trình này mất nhiều thời gian hơn.

Mặc dù thực tế là cả hai loại cocktail được pha chế từ cùng một sản phẩm, sự khác biệt về tỷ lệ và công nghệ pha chế ảnh hưởng đáng kể đến hương vị.Vì latte có ít cà phê hơn trong thành phần của nó, nên hương vị của nó được phân biệt bằng một màu kem-sữa rõ rệt. Đồng thời, hương thơm của cà phê ở đây không phải là cơ bản, mà trái lại, phụ trợ. Loại cocktail này sẽ dễ chịu hơn cho bạn nếu bạn thích thưởng thức hương vị, và đừng hy vọng rằng việc sử dụng nó sẽ mang lại cho bạn sức sống và sức mạnh đáng kể.

Trong trường hợp của cappuccino, ngược lại, cà phê chiếm ưu thế. Nếu bạn uống nó mà không có đường và các chất phụ gia bổ sung, bạn sẽ cảm nhận rõ ràng hương vị hạt dẻ của espsso. Đồng thời hương vị của bọt sữa bổ sung hoàn hảo cho thức uống.

Nếu bạn từng đặt hàng latte trong các quán cà phê hoặc nhà hàng, bạn có thể nhận thấy rằng việc cung cấp thức uống này khác với những người khác. Đó là phong tục để rót latte vào ly cao đẹp hoặc kính làm bằng thủy tinh trong suốt. Cocktail trông đặc biệt ấn tượng nếu nó được đặt trong lớp và không pha trộn. Hình dạng của kính có thể là hình trụ, nhưng lựa chọn phổ biến nhất là kính hẹp ở phía dưới, trở nên rộng hơn về phía trên. Kích thước tiêu chuẩn của một khẩu phần latte là 250-350 ml.

Cappuccino phục vụ cổ điển hơn. Nó được rót vào cốc sứ hoặc sứ với một chiếc đĩa có kích thước 180-220 ml.

Giống như bất kỳ đồ uống tiếp thêm sinh lực nào khác, bạn có thể uống latte và cappuccino vào buổi sáng. Ngoài ra, sữa trong thành phần làm cho thức uống có lượng calo khá cao, có nghĩa là bạn không nên lạm dụng nó. Tuy nhiên, tùy thuộc vào bạn quyết định khi nào và uống bao nhiêu latte hoặc cappuccino, bởi vì mọi thứ phụ thuộc vào lối sống của bạn. Chúng tôi chỉ liệt kê một vài khuyến nghị chung về việc sử dụng cà phê như vậy:

Uống cocktail này qua bọt. Bằng cách này, bạn sẽ trải nghiệm đầy đủ sự kết hợp độc đáo của vị đắng của espsso và sữa mềm. Và đừng pha chế đồ uống! Nó cũng tốt hơn không thêm đường và các sản phẩm bổ sung để thưởng thức đầy đủ hương vị và mùi thơm của cà phê.

Nếu bạn muốn bổ sung đồ uống bằng một món tráng miệng ngon miệng, thì đối với cappuccino, tốt nhất nên chọn tùy chọn sô cô la hoặc kem. Ví dụ, brownies, bánh quy sô cô la chip. Hoặc mousses trái cây, thạch và món tráng miệng.

Vì loại cocktail này có lượng calo rất cao, và cũng được phục vụ với một khối lượng lớn, nên họ sẽ có thể thay thế hoàn toàn bữa ăn thông thường. Đặc biệt nếu bạn xem con số của bạn. Bạn có thể uống latte ngay cả vào buổi tối, vì nồng độ espsso trong đó thấp, điều đó có nghĩa là nó không đặc biệt tiếp thêm sinh lực. Món tráng miệng lý tưởng cho một ly cocktail là kem hạt dẻ, phô mai và các món trái cây: bánh pudding, panacotta, kẹo, kem, v.v.

Bây giờ bạn đã biết chính xác làm thế nào để phân biệt latte với cappuccino! Và cuối cùng, chúng tôi cung cấp cho bạn một số sự thật thú vị về những đồ uống này.

  • Cái tên “cappuccino” được liên kết với Dòng tu sĩ Capuchin. Họ mặc quần áo màu nâu với mũ trùm đầu màu trắng giống như một cốc cappuccino: đồ uống màu nâu và nước bọt trắng trên đầu. Theo các nguồn khác, các nhà sư không có mũ trùm đầu màu trắng mà có màu nâu. Nó bắt nguồn từ cái tên cappuccino này.
  • Latte cũng xuất hiện nhờ người Ý tháo vát. Theo các truyền thuyết, họ đã phát minh ra một loại đồ uống bao gồm nhiều lớp, để mỗi thành viên trong một gia đình lớn có thể tìm thấy thứ gì đó theo sở thích của mình. Trẻ em thích bọt khí thơm ngon, người lớn thích espsso thơm nồng. Ngoài ra, việc bổ sung một phần lớn sữa làm giảm đáng kể mức độ caffeine trong cocktail. Vì vậy, nó có thể được sử dụng thường xuyên hơn mà không sợ sức khỏe.
  • Tên “latte” dùng để chỉ sữa bẩn. Nhân tiện, theo người Ý, uống cà phê là tốt nhất, vì vậy thức uống được hấp thụ tốt hơn.
  • Ban đầu, bọt cappuccino được đánh bằng tay. Sau một thời gian, họ đã phát minh ra một hệ thống đặc biệt giúp quá trình này đơn giản và nhanh hơn. Cô ấy có nghĩa là sự hiện diện của 2 xe tăng. Trong đó có sữa, trong đó hơi nước được lấy từ một thùng chứa đặc biệt qua các ống đặc biệt.
  • Người ta tin rằng đó là cappuccino mà Giáo hoàng Rome thích uống nhất.
  • Vẽ trên bọt latte đã trở thành một truyền thống thế giới. Một lần tại lễ hội cà phê, một barista khéo léo đã vẽ được 7 bông hồng trên đỉnh của cà phê trong cốc 150 ml.

Barista tránh xa các hình vẽ truyền thống của trái tim và chiếc lá và tạo ra một kiệt tác thể tích thực sự dưới hình dạng một chú mèo con dễ thương. Thức uống này sẽ làm hài lòng cả người lớn và trẻ em.

Làm một hình ảnh như vậy là tương đối dễ dàng. Nhưng đồng thời nó trông tuyệt vời. Đồ uống này có thể được đặt cho bạn gái của bạn – cô ấy sẽ được hạnh phúc!

Họ vẽ ít hơn về cappuccino so với trên latte. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là dòng chảy của thức uống không thể được làm đẹp.

Tất cả ba lớp latte cổ điển có thể thấy rõ ở đây. Đồ uống được trang trí với bọt sữa thoáng mát với một chiếc đầm nhẹ.

Và ở đây bạn có thể thấy quá trình vẽ hình trên bọt sữa. Đây là một thủ tục thú vị và đơn giản. Với một kỹ năng nhất định, chính bạn sẽ có thể tạo ra những kiệt tác như vậy.

Xem cách pha cà phê khác với cappuccino trong video tiếp theo.

Sự Khác Biệt Giữa Latte Và Cappuccino

Latte là gì?

Latte là một biến thể cà phê được pha chế bằng espsso và sữa. Nói cách khác, một Latte không gì khác ngoài một tách espsso và sữa hấp được phục vụ với một lớp bọt sữa nhỏ bên trên. Latte là 1/4 espsso và gấp ba lần sữa với topping bọt sữa. Kết quả là, một ly cà phê nhẹ hơn và sữa hơn. Sữa hấp được sử dụng trong pha chế latte. Ngoài ra, trong một ly cà phê, mục tiêu không phải là bọt, mà chỉ là hơi nước; do đó, bất kỳ loại sữa nào cũng có thể được sử dụng để pha chế một ly latte. Để pha cà phê, sữa hấp và espsso được rót cùng nhau vào cốc. Khi một barista được đào tạo (đó là tên của máy chủ cà phê) rót latte từ một cái bình, anh ta tạo ra tác phẩm nghệ thuật trên đỉnh ly pha cà phê của bạn, trông thật mê hoặc.

Có nguồn gốc từ Ý, Latte khác với cà phê đen, được pha chế không có sữa. Sữa được gọi là latte trong tiếng Ý, và do đó, espsso pha với sữa. Trên thực tế, sẽ tốt hơn nếu gọi latte là ‘café latte’, vì nó là hỗn hợp của cà phê và sữa. Thêm bọt sữa lên trên đó sẽ tạo ra một cốc latte ngon. Một số baristas có kinh nghiệm biết cách tạo ra các thiết kế lạ mắt hơn latte với sự trợ giúp của sữa có bọt. Có một số người thích thêm hoặc rắc bột sô cô la lên trên một ly cà phê.

Cappuccino là gì?

Cappuccino cũng được làm bằng sữa và espsso. Cappuccino là 1/3 espsso với 1/3 lượng sữa hấp, và cuối cùng là 1/3 bọt sữa. Trong cappuccino, sữa được tạo bọt. Micro bọt của sữa được chuẩn bị cho bọt dùng trong cappuccino. Sữa tách béo có xu hướng tạo ra nhiều bọt hơn sữa nguyên chất, đó là lý do tại sao nó được sử dụng để làm cappuccino. Để làm cappuccino, sữa có bọt được rót qua espsso. Có một số người thích thêm hoặc rắc bột sô cô la lên trên một cốc cappuccino.

Sự khác biệt giữa Latte và Cappuccino là gì?

* Cappuccino và latte là đồ uống cà phê được pha chế bắt đầu từ cùng một loại cà phê espsso.

* Cappuccino chứa nhiều bọt sữa, trong khi latte có rất ít bọt sữa. Thay vào đó, latte được làm bằng sữa hấp.

* Để pha cà phê cappuccino, bọt sữa được rót qua espsso trong khi, để pha cà phê, espsso và sữa hấp được rót đồng thời vào cốc và phủ một lớp bọt sữa nhỏ. Nó là phổ biến để thực hiện các thiết kế nghệ thuật trên latte bằng cách sử dụng bọt.

Rõ ràng là trong cả cappuccino, cũng như latte, số lượng hoặc lượng cà phê vẫn giữ nguyên, và sự khác biệt về hương vị là do lượng sữa khác nhau, cũng như sữa được sử dụng trong cappuccino.

Hình ảnh lịch sự: Cappuccino qua Wikicommons (Miền công cộng)

Sự Khác Nhau Giữa Hàng Mỹ Và Hàng Hàn Quốc ?

Tham khảo sản phẩm đang hot của Samsung: Samsung S6 cũ, Samsung S6 Edge cũ, Samsung S7 cũ, Samsung S7 Edge cũ với giá bán cực kỳ sốc.

Điện thoại Hàn Quốc ( Samsung,LG )

Trước hết, cũng cần phải nói rõ phạm vi “điện thoại Hàn Quốc” được nhắc đến ở đây là những điện thoại chỉ dành cho thị trường Hàn Quốc nhưng được đưa về Việt Nam dưới dạng hàng xách tay. Do vậy, cũng là điện thoại Samsung, LG, nhưng ngoài các điện thoại phân phối chính hãng, điện thoại Samsung, LG xách tay từ Hàn Quốc về Việt Nam cũng đều được xếp chung vào dạng “điện thoại Hàn Quốc”.

Samsung và LG là 2 tên tuổi lớn nhất tại Hàn Quốc hiện tại. Số lượng Smartphone bán ra thị trường lớn nhất Hàn Quốc và đứng top thế giới.

Điện thoại Hàn Quốc được phân biệt đơn giản là khi bật/tắt máy có xuất hiện logo của một trong ba nhà mạng Hàn Quốc như SK Telecom, LG U+ và KT Corp. Ngôn ngữ mặc định là tiếng Hàn Quốc, trên vỏ máy (thường là mặt sau) có decan trong suốt có in thông tin nhà mạng phân phối điện thoại, số serial, IMEI.

Nhìn chung, các máy điện thoại Hàn Quốc đều thể hiện rõ trên pin và thân máy là được sản xuất tại Trung Quốc (Made in China).

Các sản phẩm đến từ Hàn Quốc về đến tay người Việt không cần thông qua can thiệp phần cứng hay phần mềm nào hết. Đi thẳng máy bay về bỏ sim dùng bình thường, điểm yếu duy nhất là dùng trình tin nhắn gốc chỉ nhắn được 160 kí tự và có một số app nhà mạng Hàn Quốc nhìn hơi khó chịu. Tuy nhiên cửa hàng bên mình bán ra đều xử lí fix hết lỗi này mới bán ra cho khách hàng.

Nói nôm nà một cách dễ hiểu,điện thoại Hàn Quốc như bản quốc tế bình thường và được nhà sản xuất Samsung,LG ưu tiên nhất. Được cập nhật phần mềm nhanh nhất từ nhà mạng và nhà sản xuất

Nói bên lề một xíu là các sản phẩm đến từ Hàn Quốc chất lượng phần cứng như Samsung luôn đạt yêu cầu cao nhất, đơn giản Samsung LG là sản phẩm cây nhà lá vườn, giá thành rẻ cho thị trường nội địa và chất lượng cũng phải cao nhất. Ngoài ra Samsung và LG còn ưu tiên với các phiển bản cấu hình cao hơn nhiều so với quốc tế. Ví dụ: Samsung Galaxy S5 ở thị trường Hàn Quốc có thêm phiên bản S5 LTE Ram 3G, Chip 805 và màn 2k,…..ở các sản phẩm đều có phiên bản cấu hình cao. Còn LG cũng tương tự như G3 có G3 Cat6 cấu hình cao hơn hẳn G3 quốc tế hay G3 mỹ……..

Điện thoại đến từ các nhà mạng Mỹ ( Sprint,Verizon,T-mobile,AT&T,…..)

Nói đến điện thoại Mỹ trong 2 năm trở lại đây chắc hẳn các bạn không còn xa lạ gì với các siêu phẩm giá hời đúng không ạ? Cuối năm 2021 bên mình bán ra số lượng S6 mỹ, Note 5 mỹ số lượng dẫn đầu bảng các sản phẩm bán ra. Đơn giản giá thành rất rẻ mà lại sở hữu cấu hình,kiểu dáng hình thức đáng mơ ước.