Top 11 # Xem Nhiều Nhất Vì Sao Khi Xưa Em Đã Nói Không Cần Anh Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Cuocthitainang2010.com

Chính Là Chờ Em Nói Yêu Anh Chương 39: Vì Sao Em Không Hiểu?,

Ngày hôm đó đi mua sắm với Trình Nhã Văn, Lương Vỹ được nghe cô kể rất nhiều về những chuyện xảy ra khi cô và Mạc Chính Phong ở bên Mỹ, về ước mơ sau này có thể cùng anh bên nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc… Cô kể rất hồn nhiên, rất chân thật, không hề cố ý nói quá lên hay ra vẻ khoe khoang, nhưng càng như thế, trong lòng Lương Vỹ càng khó chịu. Cậu biết mình đang ghen, cho nên cảm thấy bản thân thật đáng xấu hổ. Cậu có tư cách gì để ghen? Trước đây là như vậy, bây giờ vẫn là như vậy. Cho dù biết bản thân không xứng với anh, không thể nào mơ tới chuyện hai người trở thành một đôi, nhưng cậu vẫn như cũ không buông bỏ được chấp niệm trong lòng, vẫn cứ yêu anh, cứ khó chịu khi người khác thân mật với anh. Rốt cuộc thì phải làm thế nào cậu mới quên được anh đây?

Đêm hôm đó, Lương Vỹ mất ngủ…

Sáng ra, cậu vác gương mặt tiều tụy mệt mỏi cùng đôi mắt thâm quầng ra đứng ở quầy hàng, ngáp ngắn ngáp dài, vừa nhìn đã thấy chán nản. Lúc Mã Tiểu Ny nhìn thấy cậu liền há hốc mồm, đến nỗi cằm gần như rớt xuống đất:

– Ê Vỹ Vỹ, ngày trước nói em hóa trang thú bông chào khách cho cửa hàng thì em không chịu. Gần đây doanh thu tăng lên rồi, tự dưng lại muốn đóng vai gấu trúc là sao? Quốc bảo đó nha, nuôi em chị không chịu nổi trách nhiệm đâu.

– Đùa nhạt nhẽo! – Lương Vỹ không thèm liếc cô – Mất ngủ thôi mà, cũng đâu phải lần đầu tiên chị thấy.

– Aiz, muốn trêu chọc một chút cũng không được, thật chẳng có tình thú gì cả.

– Đừng dùng từ lung tung có được không? Hơn nữa, cùng một trò mà chị dùng suốt hai năm, có chán không? Muốn trêu chọc ít ra chiêu trò cũng phải đa dạng chút chứ.

Mã Tiểu Ny nói không lại cậu, cũng không nói nữa, bĩu môi bắt đầu làm việc.

Lương Vỹ dụi dụi mắt, cố gắng để bản thân tỉnh táo lại.

Bất chợt Mạc Chính Phong từ bên ngoài xông thẳng vào trong cửa tiệm như một cơn lốc. Mã Tiểu Ny thấy anh, như thường lệ liền cười tươi như hoa chạy ra đón tiếp. Đáng tiếc anh không để ý đến cô, trực tiếp đến chỗ Lương Vỹ, không nói một lời nắm tay cậu lôi ra ngoài.

Lương Vỹ bất ngờ suýt nữa ngã chúi xuống đất, liên tục giãy dụa:

– Anh làm cái gì vậy? Buông ra! Học trưởng! Mạc Chính Phong! Anh kéo tôi đi đâu? Buông tôi ra! Có gì từ từ nói! Anh làm gì vậy hả? Này!

Mặc kệ cậu vùng vẫy kêu gào, Mạc Chính Phong không hề để tâm, chỉ tăng thêm khí lực siết chặt cổ tay cậu kéo đi, đẩy cậu vào xe, sau đó một đường lái xe đi, từ đầu đến cuối không hé răng nửa lời.

Mạc Chính Phong giống như ăn nhầm thuốc nổ vậy, cả gương mặt âm u như trời nổi bão, lái xe lao như bay trên đường, hoàn toàn không sợ gây tai nạn. Cũng may chọn đi đường vắng lại không có cảnh sát giao thông, nếu không đoán chừng tiền phạt cũng đủ để mua một căn nhà! Lương Vỹ nhận ra thái độ anh khác thường, cũng không dám hỏi nhiều nữa. Dù sao cũng đang ngồi trên xe của anh, vạn nhất chọc giận anh, khiến anh lạc tay lái đâm vào lề đường thì biết làm sao?

Xe chạy đến bên bờ sông vắng vẻ, xung quanh là cỏ lau cao gần bằng đầu người, Mạc Chính Phong mới cho dừng, nhưng vẫn là im lặng, ánh mắt nhìn một điểm phía trước, ngập tràn tức giận.

Lương Vỹ bấy giờ mới khẽ thở ra, ban nãy chạy xe nhanh như thế, tim cậu cũng muốn vọt lên cổ họng rồi.

– Anh rốt cuộc là có chuyện gì? Sao lại tức giận như thế?

– Em làm ra chuyện gì em còn không biết sao? – Mạc Chính Phong mở miệng, giọng nói rõ ràng là đang kiềm chế để không bạo phát.

– Tôi làm chuyện gì? Tôi làm rất nhiều chuyện, nhưng tôi chọc đến anh sao? – Lương Vỹ hơi giận. Lôi người ta đi một mạch, giận dữ vô cớ, rốt cuộc cậu làm gì sai chứ?

– Hôm qua em đi đâu?

– Hôm qua? Đi? Tôi… tôi đi… đi với Trình Nhã Văn. Sao?

Mạc Chính Phong nghiến răng, quay sang lườm cậu:

– Được lắm! Rất thẳng thắn! – Anh hơi nghiêng người ra phía sau, lấy từ sau ghế lên một chiếc túi, mở ra, cầm một xấp ảnh bên trong thẳng tay ném vào mặt cậu. – Tự mình xem đi!

– Cái này… – Lương Vỹ nhất thời không biết nên nói gì.

– Sao? Có gì muốn giải thích với tôi không? – Mạc Chính Phong hỏi, âm lượng cực thấp cực dọa người,

– Tôi… tôi và cô ấy vốn là không có gì cả! – Lương Vỹ tìm từ giải thích – Chỉ là cô ấy nói muốn đi mua sắm, kéo tôi đi theo.

– Ha? Vậy sao? Em là con gái sao? Hay người yêu cô ấy? Đã không phải thì chẳng có lí do gì một thằng con trai đi mua quần áo với một đứa con gái cả!

Lương Vỹ thật sự bất bình, cậu biết là hơi vô lý nhưng chuyện này hoàn toàn chỉ đơn thuần thế thôi.

– Cô ấy một mực muốn thế đấy chứ. Sao anh không đi hỏi cô ấy?

– Đây… đây hoàn toàn là… Tôi…. – Lương Vỹ cũng không biết làm sao giải thích. Đúng là cả quá trình ngày hôm qua không hề có gì, nhưng nếu chỉ nhìn những tấm ảnh này, quả thực khiến câu chuyện bị bóp méo hoàn toàn.

– Xem ra em không còn gì chối cãi nữa phải không? Tôi ban đầu còn nghĩ thuê thám tử làm gì, cuối cùng cũng không uổng phí công sức.

Thuê thám tử? Theo dõi sao? Lương Vỹ nhíu mày, sau đó liền bừng tỉnh đại ngộ. Mạc Chính Phong theo dõi cậu và Trình Nhã Văn. Mục đích thì khỏi cần nói, là anh không muốn người khác ở sau lưng mình thân mật với người của mình. Nói chính xác, anh… có tình cảm với Trình Nhã Văn! Ngoài mặt luôn tỏ vẻ chán ghét không quan tâm, nhưng trong lòng có thể là hoàn toàn ngược lại. Tính cách Mạc Chính Phong cậu hiểu, anh là kiểu nam nhân phong lưu đào hoa thích mập mờ ái muội với người khác. Ngay cả với Mã Tiểu Ny, anh còn thỉnh thoảng buông lời trêu ghẹo. Thế thì tại sao với một cô gái như Trình Nhã Văn, anh lại chán ghét? Thái độ khác thường thì chính là trong lòng coi người ta là người đặc biệt.

Xem ra, việc anh và cô thành đôi là sớm hay muộn thôi…

– Học trưởng, xin lỗi… – Lương Vỹ quay đầu, cảm giác tim gan như nhúng qua một bể dấm, chua xót vô cùng.

– Xin lỗi? Tức là em thừa nhận? – Mạc Chính Phong cơ hồ có dấu hiệu bạo phát.

– Chuyện này sẽ không lặp lại. Nhưng anh cứ tin tưởng Nhã Văn, cô ấy thích anh, sẽ không làm chuyện có lỗi với anh. Huống hồ… tôi thua kém anh rất nhiều.

Mạc Chính Phong như bị lửa giận thiêu đốt, ánh mắt nhìn cậu cũng như muốn tóe lửa. Bảo anh tin tưởng Trình Nhã Văn? Như vậy khác nào nói người có tình ý là cậu chứ không phải cô ấy. Anh vốn dĩ nghĩ thuê thám tử theo dõi cậu chỉ là để bảo vệ cậu, quan tâm cậu thôi. Vì thám tử của Mạc Quân đã tự động bỏ đi khi anh báo với y anh gặp lại cậu rồi. Kết quả thì sao? Khám phá ra chuyện hay ho thế này, quả là không phí tiền. Tên nhóc này, còn có thể thích con gái sao?

– Tôi cho em một cơ hội nữa để giải thích, đừng ép tôi phải ra tay với em.

– Không cần, tôi không muốn. Tôi chỉ có thể xin lỗi anh thôi.

Mạc Chính Phong đã giận đến đỉnh điểm, không còn kiểm soát nổi nữa, anh lao tới túm lấy áo cậu, gằn giọng:

– Mới hơn hai năm, em đã thay đổi thành thế này, thật khiến tôi bất ngờ. Lương Vỹ, em tại sao luôn không hiểu lòng tôi???

Mọi người thông cảm, mới hoàn một bộ truyện tình cảm nam nữ, nữ chính chết khi không được gặp nam chính lần cuối dù hai người rất yêu nhau T.T viết xong đau lòng quá nên sang đây không phát đường được. Chương sau mọi người muốn che hay không che nào?

Đọc Truyện Tại Sao Em Không Thể Nói Yêu Anh ?

Tiền Giai Nhu yêu thầm Huỳnh Quân Lập đã hơn 2 năm kể từ lần gặp đầu tiên nhưng Huỳnh Quân Lập không biết bởi vì cô giỏi trong việc che giấu và còn giữa cô và anh vẫn còn một trở ngại lớn mà cả đời cũng không thể bên nhau – thầy, trò. Đúng, cô lần đầu gặp anh vơi tư cách là một đứa học sinh bình thường, rất bình thường, bình thường đến nỗi mà khi cô vào học gần 3 tháng mà đến khi cô gặp anh giữa đường, cô chào anh, anh chào cô lại nhưng rồi đến khi cô hỏi : “Thầy có nhớ em không ?” Anh mới chợt dừng chân lại, quay qua nhìn cô mà nói : “Em là học sinh mới vào lớp phải không ? Xin lỗi, em tên gì nhỉ ?” Cô tan vỡ tim. … Chuyện gì sẽ xảy ra với cô bé Giai Nhu, ngây thơ, hồn nhiên, lần đầu biết yêu nhưng lại yêu phải thầy giáo của mình. Còn Huỳnh Quân Lập liệu có chấp nhận tình cảm của cô bé này hay sẽ bỏ mặc nó mà không quay đầu nhìn. Giai Nhu sẽ lựa chọn bước tiếp sau khi đã gục ngã hay cứ nằm im tại chỗ khi đã mất hết niềm tin vào cuộc sống. Nhìn người mình yêu nắm tay người con gái khác không phải là mình. “Có những mối quan hệ…dù biết chẳng là gì của nhau…nhưng tim vẫn đau, khi thấy đối phương bên người khác…” “Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, em vẫn luôn luôn là người nhớ thầy…” “Thầy à ! Em yêu thầy không phải vì thầy đẹp trai, không vì thầy giàu có…mà đơn giản là em yêu thầy chứ không phải vì một lí do nào khác cả. Em không biết sẽ dành tặng cho thầy món quà lớn gì vì em nghĩ rằng chúng sẽ không thể hiện hết tất cả tình cảm em dành cho thầy…” “Đau khổ nhất là khi…Thương ai đó, nhớ ai đó mà không được nói chuyện. Yêu ai đó đến vô cùng nhưng vẫn phải phủ nhận.”

Tại Sao Anh Không Nói Ra Một Câu Chia Tay Để Em Bớt Đau Lòng?

Anh biết không, nhận được một câu chia tay trước khi kết thúc cũng là một thứ hạnh phúc đối với em. Ít ra em cũng biết được rằng nên từ bỏ thôi, mọi chuyện kết thúc rồi…

Anh đến bên em khi em đang chới với ngụp lặn trong nỗi đau của mối tình đầu, anh an ủi, vỗ về trái tim em mệt nhoài vì những vết thương xưa cũ. Anh kiên nhẫn vá víu từng mảnh, từng mảnh con tim vốn đã chẳng còn nguyên vẹn, anh nhẹ nhàng lau đi nước mắt tủi hờn, nâng đỡ em từng bước, từng bước bước qua bóng đen quá khứ đầy đau thương, anh vẽ ra cho em một tương lai tươi sáng, ở đó chỉ có hạnh phúc, chỉ có tiếng cười, ở đó anh sẽ bên em, yêu thương em, trân trọng em, không bao giờ làm em rơi nước mắt nữa.

Em đã tin anh, một lần nữa em đem trái tim mình ra đánh cược, em cược hạnh phúc, cược nụ cười, cược tuổi xuân của mình vào anh. Em tin ánh mắt anh nhìn em, em tin anh khi anh vội vàng làm xong công việc của mình, vượt trăm cây số chỉ để kịp về đưa em đi dự đám cưới đứa bạn chỉ vì “đường xa, em đi một mình anh không yên tâm”. Em tin những câu chuyện về cuộc sống của anh, về tuổi thơ, về gia đình, về những dự tính tương lai của anh.

Em tin những khi gặp khó khăn, anh tìm đến em, kể em nghe, ôm em vào lòng “cho anh được yếu đuối một lát thôi rồi anh sẽ tiếp tục cố gắng vì tương lai của chúng ta, chỉ cần có em luôn bên cạnh thôi”. Em tin cách anh dịu dàng ở bên em, không bắt em phải quên đi người cũ vì “vốn dĩ sẽ không thể quên được, anh chỉ cần em biết hiện tại của em là anh, cái gì đã cũ em hãy cứ tự nhiên cho qua, thỉnh thoảng nhớ cũng được nhưng đừng để ảnh hưởng tới cuộc sống hiện tại”.

Em đã yêu anh, một tình yêu không hừng hực, mãnh liệt như tình đầu nhưng nồng nàn, sâu lắng, chỉ có mong ước đơn giản được nắm tay anh bình yên đi hết đoạn đường phía trước, một tình yêu bao gồm cả lòng biết ơn, sự ngưỡng mộ, lòng tin tuyệt đối. Em thầm cảm ơn trời cao đã mang anh đến bên em, bù đắp cho em những tổn thương, mất mát của quá khứ. Em cũng đã mơ về một cuộc sống bình yên bên anh, một cuộc sống mà em không phải cố gồng mình lên chứng tỏ bản lĩnh, một cuộc sống mà em được phép yếu đuối, được phép bánh bèo, được phép ỷ lại vào anh- chỗ dựa vững chắc của đời em.

Trong giấc mơ đó, mỗi sáng em sẽ hôn tạm biệt anh trước khi đi làm, chiều về em sẽ đón anh bằng một nụ cười thật tươi, trong giấc mơ đó em không bon chen với đời, em sẽ hết lòng hết dạ chăm chút cho tổ ấm nhỏ của chúng ta, em sẽ cùng anh đi qua hết nắng, mưa, giông, bão cuộc đời, cùng anh trải qua lòng người ấm lạnh, nhân sinh vô thường.

Quãng thời gian đó em thấy hạnh phúc sao thật gần, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới thì đột nhiên anh biến mất. Anh đến bất ngờ như cơn mưa đầu mùa và ra đi cũng bất ngờ như lúc anh đến, không một lời từ biệt, cứ thế lẳng lặng biến mất khỏi cuộc đời em. Là em sai hay đơn giản chỉ vì anh không còn yêu em nữa? tại sao? tại sao? tại sao? Em loay hoay trong hàng ngàn câu hỏi không có lời giải đáp, em tự đặt ra vạn lý do bao biện cho anh cũng như tự vỗ về chính em.

Em lại một lần nữa hoang mang, hụt hẫng tưởng chừng cả thế giới như sụp đổ. Em đến tìm anh, đứng nhìn anh ngay trước mắt mà sao như cách xa vời vợi, tự hỏi người đang đứng trước mặt em có phải là anh không? có phải là người em đã yêu? có phải là người đã cho em hạnh phúc? Tại sao đã từng yêu em như vậy mà ngay một câu chia tay anh cũng không nói với em? tại sao dằn vặt em dai dẳng như thế? Tại sao anh không giữ được lời hứa khi xưa “sẽ thẳng thắng với nhau trong mọi chuyện, sẽ cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn”?

Anh biết không, nhận được một câu chia tay trước khi kết thúc cũng là một thứ hạnh phúc đối với em. Ít ra em cũng biết được rằng nên từ bỏ thôi, mọi chuyện kết thúc rồi, để em sẽ thôi mãi loay hoay tìm hoài một lý do bao biện cho anh và tự vỗ về chính em. Cái cảm giác bị người im lặng rời xa nó hoang mang lắm, xót xa, chông chênh lắm, giữa dòng đời rộng lớn em mệt mỏi không biết bấu víu vào đâu anh có biết?

Ngày anh im lặng rời xa, em cũng im lặng chấp nhận, em không cố tìm gặp anh hỏi lý do, em không níu kéo, không kêu gào, không vật vã, em chỉ im lặng ở đó chờ anh đến nói với em một câu chia tay để em hiểu rằng anh đã bước ra khỏi cuộc đời em, từ nay em phải một mình bước đi tiếp mà không còn anh bên cạnh. Nhưng anh à, em im lặng không có nghĩa là em không đau, không xót, không tủi hờn, không rơi nước mắt khóc cho trái tim em đang âm thầm tan vỡ. Nỗi đau ấy vẫn thỉnh thoảng tìm về trong giấc mơ nhắc với em rằng em đã từng khổ sở như vậy.

Từng đêm, từng đêm em cố vỗ về bản thân không khóc nữa, không mong chờ, không hy vọng dù hy vọng đó chỉ là có được một câu trả lời cho những câu hỏi, những dằn vặt đang ngày ngày giày xéo lên con tim em vốn đã không còn chỗ để hằn lên thêm những vết cứa. Theo thời gian, không có vết thương nào mãi mãi tồn tại nhưng vết sẹo sẽ mãi ở đó, nhắc với ta rằng ta đã từng tổn thương, đã từng đau đến tận cùng như vậy. Em cũng không nhớ bằng cách nào em đã vượt qua khoản thời gian đó, giai đoạn em không sống, chỉ tồn tại, vật vờ như một cái xác không hồn, mất hết cảm giác, mất hết tất cả, chỉ còn lại vỏ bọc, tâm hồn đã mất dần theo sự im lặng của anh.

Em cũng đã từng hận anh, từng điên cuồng tìm cách trả thù anh để anh cũng vật vã, đau khổ như em đang gánh chịu nhưng em không làm được. Vì em đã từng rất yêu anh, đã từng xem anh là tất cả, là cả thế giới với em, từ tận sâu đáy tim em vẫn luôn dành trọn cho anh tình yêu đó vẹn nguyên như ngày đầu dù đối với anh tình yêu này đã trở nên vô nghĩa. Anh cũng đã tìm được hạnh phúc mới của anh, em chợt cười nhạt, không biết nên vui hay nên buồn…

Em chẳng đủ cao thượng, không phải thánh nhân để có thể bình thản chúc anh hạnh phúc, nhưng cũng không độc ác đến mức mong anh gặp bất hạnh, chỉ biết giấu những mảnh vỡ ký ức ấy sâu tận trong tim, trên đường đời không mong gặp lại. Em học cách buông bỏ tất cả, tìm bình yên ở một khung trời mới, không còn ở cùng anh dưới một vòm trời, không còn đi qua những con đường khắc ghi đầy kỷ niệm, in sâu hình bóng của em và anh.

Theo lời một người bạn chung, biết em đã đi, anh có vẻ sửng sốt, không tin để rồi anh lại khuấy động cuộc sống đã rất khó khăn mới tạm bình yên của em khi vào một ngày đẹp trời, em nhận được một lời giải thích – lời giải thích mà lẽ ra em phải nhận được từ 5 năm trước. Lòng em nguội lạnh, không còn chút cảm giác, nhưng đến cuối cùng em vẫn chẳng thể nào hiểu được ngày đó anh đã chọn im lặng rời xa em như thế thì tại sao bây giờ anh lại tìm đến em nói lời xin lỗi, xin em tha thứ để làm gì khi mà cuộc sống của anh, anh hạnh phúc cũng tốt, bất hạnh cũng được, em đã thôi không quan tâm nữa và cũng không còn tới lượt em quan tâm?

Vì Sao Trẻ Chậm Nói?

Hiện nay, số trẻ chậm nói ngày càng xuất hiện nhiều khiến cho các ông bố bà mẹ vô cùng lo lắng và dùng đủ mọi cách để con có thể nói được nhưng không hiệu quả. Vậy thì nguyên nhân chính là từ đâu?

Ở những trẻ bình thường, từ 3 đến 6 tháng tuổi, trẻ đã có thể ê a được những tiếng nói đầu tiên. Ở giai đoạn này, trẻ đã có thể phát hiện được những tiếng động phát ra từ những vị trí khác nhau, đồng thời trẻ cũng bắt đầu nói được những có có nguyên âm “a” như ba, bà…Tùy theo mỗi trẻ, nhưng khoảng 11 tháng tuổi trở đi, trẻ đã có thể nói được 2 – 3 từ đơn khá rõ ràng. Đến khi trẻ được 3 – 4 tuổi, trẻ đã có thể nói được những câu phức tạp và bắt đầu sử dụng ngôn ngữ một cách khá tốt.

Tuy nhiên có một thực tế phải thừa nhận rằng, ngày nay số lượng trẻ chậm nói ngày càng nhiều. Có những bé đến 18, 21 tháng tuổi vẫn chỉ biết bập bẹ những từ vô nghĩa. Có những bé đã 3,4 tuổi nhưng vẫn “ngọng líu ngọng lô”. Không nên đổ lỗi cho bé hay nghĩ rằng “con mình nó thế!”. Trẻ biết nói sớm hay muộn, nói chuẩn hay ngọng, phần lớn đều là ở sự dạy dỗ và uốn nắn của người mẹ.

Xin liệt kê ra đây những sai lầm “kinh điển” của chị em trong việc dạy bé đã khiến trẻ chậm nói, nói ngọng.

1. Đáp ứng con quá nhanh chóng

“Lỗi” này quả đúng là yêu con quá lại hóa hại con. Khi bé chỉ vào bình sữa và với với tay đòi cầm, đòi ăn. Ngay lập tức, mẹ lấy bình sữa đưa cho con vè cho bé ăn. Hay Làm như vậy là mẹ đã tước đi cơ hội để trẻ được nói.

Cách làm đúng phải là mẹ nên khơi gợi cho trẻ nói ra điều mà trẻ muốn,. Bất kể đó là từ “đói”, từ “sữa” hay từ “măm măm” thôi cũng rất quan trọng. Khi trẻ nói được điều đó, người lớn nên động viên, cổ vũ cho trẻ bởi vì đó là một sự tiến bộ. Lúc này, bé sẽ hiểu cách dùng ngôn ngữ để biểu đạt ý mà mình muốn.

2. Bật tivi, ipad, iphone cho bé xem suốt ngày

Đối với trẻ con, có vẻ như công nghệ càng hiện đại thì lại càng “hại điện”. Có một hiện tượng rất thú vị mà bất cứ bà mẹ nào cũng nhận ra, đó là cứ bật tivi lên thì trẻ bỗng dưng lại “ngoan” một cách kỳ lạ. Bé ngồi yên, chăm chú theo dõi, bỏ cả chạy nhảy, bỏ cả quấy mẹ và đương nhiên, trẻ cũng bỏ cả nói chuyện.

Nhiều chị em thắc mắc: mẹ nói cũng là nói mà tivi nói cũng là nói. Tại sao trẻ xem tivi lại chậm nói còn nghe mẹ nói lại nhanh biết nói. Thực ra, việc giao tiếp giữa mẹ – con và tivi là hai mối quan hệ hoàn toàn khác nhau. Khi trẻ xem tivi, bé sẽ chỉ tiếp nhận thông tin một chiều. Bé là người nghe và chỉ cần yên lặng nghe. Lâu dần sẽ khiến trẻ mất đi ham muốn được nói. Trong khi đó, khi bé giao tiếp với mẹ, đấy là một mối quan hệ hai chiều. Bé vừa là người nghe, vừa là người cần nói, cần bày tỏ ý kiến. Từ đấy sẽ thôi thúc trẻ nói hơn. Xem tivi nhiều cũng khiến trẻ quên đi giọng mẹ và chỉ tập trung vào âm thanh của tivi.

3. Lười nói chuyện với con vì nghĩ bé “chẳng hiểu gì”

Giao tiếp với trẻ sơ sinh đôi khi giống như độc thoại bởi bé chưa nói được, vốn từ còn quá ít nên phản ứng với những câu hỏi của cha mẹ thường bị chậm. Điều này khiến một số bà mẹ cảm thấy buồn chán và thấy như mình đang làm một việc vô ích.Tuy nhiên, chính việc lười nói chuyện với con ngay từ khi bé mới là trẻ sơ sinh lại là nguyên nhân khiến bé chậm nói.

Nhưng chỉ cần có niềm tin rằng nói chuyện nhiều bé sẽ nhanh biết nói, mẹ sẽ có động lực để ‘tám’ với bé nhiều hơn. Đôi khi chỉ một câu nói bâng quơ, phiếm chỉ: “Để mẹ bế con nào” hay “Con yêu mẹ không?”… cũng có tác dụng lớn với khả năng ngôn ngữ của bé. Dù bé mới bập bẹ, ê a… thì cha mẹ vẫn nên nói chuyện liên tục cùng bé. Khi còn nhỏ, việc bé tăng vốn từ vựng và dần biết nói sẽ thông qua một cách duy nhất là lắng nghe người lớn nói chuyện với nhau.

4. Nói chuyện với con bằng ngôn ngữ trẻ con, cố tình nói ngọng, nhả nhớt.

Dùng ngôn ngữ trẻ con để nói chuyện với trẻ có nghĩa là người lớn thường dùng những từ đã được tỉnh lược để nói chuyện với trẻ. Ví dụ, một số bố mẹ hay thường thích dùng “ngoại ngữ của bé” như: “tị ơi tị” (chị ơi chị), “ơm ơm” (cơm), “ún on” của mẹ, (cún con của mẹ)… và cho rằng những từ ngữ sinh động này rất thú vị, có thể khiến trẻ hứng thú hơn. Với trẻ sơ sinh chưa biết nói, bé hay thường hét lên hoặc kêu “a..a…” rất to. Những lúc như vậy, mẹ lại cũng hét lên, cũng “a…a..”, cũng lặp lại những âm thanh y hệt của bé để “giao tiếp” với con. Điều này là sai lầm.

Nhiều ông bố bà mẹ sai lầm khi cứ nghĩ rằng chỉ cần dùng ngôn ngữ thế nào cho trẻ nhanh hiểu nhất và tỏ ra thích thú là được chứ không cần thiết là phải nói đúng và nói chính xác. Lâu dần, chính thói quen này của người lớn đã khiến cho trẻ mất đi khả năng tư duy về “lời nói đúng và đầy đủ”.

5. Không cho bé ra ngoài chơi và gặp gỡ bạn bè

Nhiều bố mẹ ngày nay vì sợ bên ngoài “nguy hiểm” nên thường nhốt con trong nhà một mình và chỉ chơi với các đồ chơi vô tri. Một số bà mẹ thậm chí khi thấy con đã đến tuổi đi học mẫu giáo, mầm non nhưng vẫn để con ở nhà với mẹ hoặc ông bà vì lo bé đi học sẽ bị lây bệnh từ bạn bè, lo cô giáo chăm con không kỹ. Chính điều này đã khiến trẻ chậm nói, tước đi của trẻ cơ hội được giao tiếp.

Có một thực tế ai cũng phải thừa nhận, đó là trẻ đi mẫu giáo sẽ rất nhanh biết nói. Bé được đặt trong một môi trường có nhiều bạn bè, tự khắc sẽ nảy sinh nhu cầu muốn giao tiếp, muốn nói chuyện, muốn bật thành lời. Mẹ nên chú ý cho bé đi chơi nhiều hơn, gặp gỡ nhiều bạn nhỏ cùng tuổi. Điều này sẽ cải thiện được tình trạng trẻ chậm nói và giúp bé nhanh biết nói hơn.

Theo eva.vn