Top 2 # Xem Nhiều Nhất Vì Sao Lại Gọi Là Nga Ngố Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Cuocthitainang2010.com

Vì Sao Người Việt Gọi Người Nga Là “Nga Ngố” Còn Người Nga Gọi Người Việt Là “Đồ Khôn Vặt”

Từ cái thời 80-90 khi tôi còn sống ở CCCP thì cái từ “Nga ngố” đã được người Việt ta sử dụng, không biết nó đã xuất hiện từ bao giờ, chỉ biết rằng lúc đó đã trở thành câu cửa miệng của Cộng nhà ta. Ngược lại thì người Nga gọi Cộng nhà ta bằng câu chẳng nhẹ nhàng gì “Đồ khôn vặt”, chắc chắn ai đã từng sống thời đó thì đều đã bị người Nga gọi như thế, không trước mặt thì cũng sau lưng.

Những năm 80-90 của thế kỷ trước, thời kỳ của xuất khẩu lao động, hàng chục ngàn lao động Việt Nam từ trẻ đến gần già bằng mọi cách đổ bộ sang CCCP, lúc này hàng hóa tiêu dùng cá nhân ở nước Nga chủ yếu là tự sản tự tiêu, chính vì thế người Việt ta khuân qua nào ống son, chì kẻ mi mắt, chiếc nhẫn dở hơi. Nào quần lót, áo thun, váy bò, váy si, áo phao, quần bò cho đến đồng hồ điện tử phát nhạc ò í e, hay chiếc Citizen vàng chóe, hoặc chiếc SK to đùng dày cộp. Ngay cả bột nghệ, bột ca- ri tha sang cũng được giá. Với người Nga coi tất cả những thứ này như một chuẩn mực mới của đời sống cá nhân, dành dụm tiền lương mua cho được cái quần Jean, khoác trên mình cái áo thun cá sấu, tay đeo đồng hồ điện tử, bước lên xe buýt, tàu điện thấy chững chạc làm sao. Các cô gái Nga cố cho được bộ váy bò, váy si, thêm cái xi-líp bông hồng, mặt tô điểm thêm lớp phấn hồng, môi đỏ chót son Thái, mi mắt xanh rì lớp chì dởm. vậy là đủ để đồng nghiệp thán phục, người yêu ngẩn ngơ vì nàng quá model. Phải chăng vì những quá bỡ ngỡ với những cái mới của hàng hóa tư bản dỏm mà người Nga bị chúng ta gọi là “Nga ngố” không?

Còn người Việt chúng ta, thời đó trong nước là thời bao cấp vô cùng khó khăn, cái gì cũng thiếu thốn, momg muốn duy nhất là được đổi đời khi đặt chân lên CCCP. Hàng hóa gia dụng của Nga thời ấy nhiều và bán được giá khi về tới Việt Nam, chính vì thế mà bất cứ thứ gì thông dụng thì Cộng ta khuân tất, có khi cả quầy hàng cũng bị quét sạch. Mình đã từng chứng kiến người Nga trợn tròn mắt nhìn Cộng nhà ta khuân cả ô tô hàng về ốp, nói chung là quét sạch, vét sạch những gì có thể đóng hàng về nước. Xếp hàng là văn hóa của người Nga, ấy thế mà Cộng ta chỉ cần một vài người đứng trước là bạn bè cứ chen vào, nhiều khi Nga với Cộng đánh chửi nhau chí chóe chì vì sự chen ngang này. Có lẽ chính vì những việc như trên mà người Nga gọi ta là “đồ khôn lỏi” chăng?

Kể ra thì rất là nhiều chuyện, nhưng theo suy nghĩ của cá nhân tôi thì chính người Việt ta đã tạo ra những hình ảnh xấu trong con mắt người Nga, cái nghèo khó, sự thiếu hiểu biết luôn làm chúng ta hèn đi trong con mắt của họ. Còn người Nga chẳng qua vì nền kinh tế thời đó chưa mở cửa nên cái gì xa xỉ cũng thiếu, cũng hiếm chính vì thế họ khát khao được tiếp cận những thời trang mới để làm đẹp bản thân mà thôi chứ họ đâu có “ngố” chút nào.

Lê Thắng

Vì Sao Người Việt Gọi Người Nga Là ‘Nga Ngố’ Còn Người Nga Gọi Người Việt Là ‘Đồ Khôn Vặt’?

Những năm 80-90 của thế kỷ trước, thời kỳ của xuất khẩu lao động, hàng chục ngàn lao động Việt Nam từ trẻ đến gần già bằng mọi cách đổ bộ sang CCCP, lúc này hàng hóa tiêu dùng cá nhân ở nước Nga chủ yếu là tự sản tự tiêu, chính vì thế người Việt ta khuân qua nào ống son, chì kẻ mi mắt, chiếc nhẫn dở hơi. Nào quần lót, áo thun, váy bò, váy si, áo phao, quần bò cho đến đồng hồ điện tử phát nhạc ò í e, hay chiếc Citizen vàng chóe, hoặc chiếc SK to đùng dày cộp. Ngay cả bột nghệ, bột ca-ri tha sang cũng được giá.

Với người Nga tất cả những thứ này như một chuẩn mực mới của đời sống cá nhân, dành dụm tiền lương mua cho được cái quần Jean, khoác trên mình cái áo thun cá sấu, tay đeo đồng hồ điện tử, bước lên xe buýt, tàu điện thấy chững chạc làm sao. Các cô gái Nga cố cho được bộ váy bò, váy si, thêm cái xi-líp bông hồng, mặt tô điểm thêm lớp phấn hồng, môi đỏ chót son Thái, mi mắt xanh rì lớp chì dởm. Vậy là đủ để đồng nghiệp thán phục, người yêu ngẩn ngơ vì nàng quá model.

Phải chăng vì những quá bỡ ngỡ với những cái mới của hàng hóa tư bản dỏm mà người Nga bị chúng ta gọi là “Nga ngố” không?

Còn người Việt chúng ta, thời đó trong nước là thời bao cấp vô cùng khó khăn, cái gì cũng thiếu thốn, mong muốn duy nhất là được đổi đời khi đặt chân lên CCCP. Hàng hóa gia dụng của Nga thời ấy nhiều và bán được giá khi về tới Việt Nam, chính vì thế mà bất cứ thứ gì thông dụng thì Cộng ta khuân tất, có khi cả quầy hàng cũng bị quét sạch.

Mình đã từng chứng kiến người Nga trợn tròn mắt nhìn Cộng nhà ta khuân cả ô tô hàng về ốp, nói chung là quét sạch, vét sạch những gì có thể đóng hàng về nước. Xếp hàng là văn hóa của người Nga, ấy thế mà Cộng ta chỉ cần một vài người đứng trước là bạn bè cứ chen vào, nhiều khi Nga với Cộng đánh chửi nhau chí chóe chì vì sự chen ngang này.

Có lẽ chính vì những việc như trên mà người Nga gọi ta là “đồ khôn lỏi” chăng?

Kể ra thì rất là nhiều chuyện, nhưng theo suy nghĩ của cá nhân tôi thì chính người Việt ta đã tạo ra những hình ảnh xấu trong con mắt người Nga, cái nghèo khó, sự thiếu hiểu biết luôn làm chúng ta hèn đi trong con mắt của họ.

Còn người Nga chẳng qua vì nền kinh tế thời đó chưa mở cửa nên cái gì xa xỉ cũng thiếu, cũng hiếm chính vì thế họ khát khao được tiếp cận những thời trang mới để làm đẹp bản thân mà thôi chứ họ đâu có “ngố” chút nào.

Vì Sao Lại Gọi Phật, Pháp, Tăng Là Bảo?

“Cứu cánh thừa bảo tính luận” đã đặc biệt thuyết minh cho câu hỏi này: Tam Bảo sở dĩ là “Bảo” đó vì sáu tầng ý nghĩa.

Tại sao Tam Bảo là ba ngôi báu quý hiếm?

Chúng ta quy y Tam Bảo, tất phải hiểu chỗ thù thắng rốt cuộc ở đâu, như vậy, mới có thể tín tâm Tam Bảo. Mà tín tâm này, chính là chìa khóa thành công. Nếu không có được tín giải, tâm của chúng ta sẽ trở về chỗ phàm phu, vùng vẫy giữa vô vàn suy nghĩ và dục vọng. Học pháp tất sẽ khó lòng tiến triển.

Một vì hiếm mà có được. Trên thế gian này, thực sự có thể khai mở kho báu này chỉ được mấy người. Dù người người đều có phẩm chất Tam Bảo nhưng thâm tạng bất lộ, dù có dù không, đều không thể thay đổi bất cứ điều gì cho số mệnh của mình.

Hai vì thanh tịnh. Phẩm chất Tam Bảo luôn cách xa tất thảy vô cấu pháp. Tam Bảo có sự khác nhau về hình thức và thực chất, “Tam Bảo luận” có nói với người sau rằng những phẩm chất giác ngộ, giải thoát… trong Tam Bảo là vô cấu, vô lộ.

Ba vì thế lực. Tam Bảo có sức mạnh lớn lao, có thể hóa giải mọi phiền não, muộn sầu. Khi phẩm chất Tam Bảo phát tác tác dụng trong sinh mệnh, phiền nhiễu liền được hóa giải, cũng tựa như hoa tuyết rơi xuống hỏa lò, tức khắc tiêu trừ vô ảnh, mất dấu.

Bốn vì trang nghiêm. Thứ nhất, Tam Bảo có thể tịnh hóa phiền muộn tâm linh. Sạch nhơ của nhân gian là tùy nhân tâm nhơ sạch mà hiển hiện, vì nội tâm chất đầy phiền não, nên thế gian biến thành năm giới loạn ác. Bởi thế, tịnh hóa thế gian không chỉ cần dọn dẹp môi trường, mà còn cần hơn dựa vào sức mạnh Tam Bảo để làm trong dọn sạch nội tâm. Thứ nữa, phẩm chất Tam Bảo ẩn chứa vô lượng công đức, sự nghiêm trang thanh tịnh của quốc sĩ chư Phật thập phương, chính là dựa vào tâm thanh tịnh của Đức Phật, Bồ Tát mà hiển hiện.

Vì có sáu nội hàm này nên mới gọi là “Bảo”. Tam Bảo về hình thức, như Phật tướng, kinh sách, tăng đoàn, thậm chí bao gồm cả sắc thân của Như Lai, dù đều là “Bảo” thì cuối cũng vẫn không viên mãn, không phải “Bảo” về ý nghĩa rốt cùng.

Tại sao con phải kính Phật trọng Tăng?

Năm vì thắng lợi tối cùng. Bao gồm hai phương diện: Một là, phẩm chất Tam Bảo thực vi thù thắng, thanh tịnh vô lộ; Hai là, chứa đựng sức mạnh hóa giải mọi muộn sầu.

Sáu vì bất biến. Nhân gian hữu vi, hữu lộ, vô số biến hóa và bất ổn định. Quay lại nhìn vào nội tâm, những gì hiển hiện cũng không ngoài những suy nghĩ và dục vọng tán loạn. Vậy nên, sinh mệnh chỉ là thể tổng hợp của hỗn loạn bất an, phiêu bạt bất định. Tuy vậy, trong những tầng diện đa biến, tâm vẫn có tầng diện bất biến, đó chính là phẩm chất Tam Bảo của tâm, biết được tất thảy, bi nguyện vô bờ.

Vì có sáu nội hàm này nên mới gọi là “Bảo”. Tam Bảo về hình thức, như Phật tướng, kinh sách, tăng đoàn, thậm chí bao gồm cả sắc thân của Như Lai, dù đều là “Bảo” thì cuối cũng vẫn không viên mãn, không phải “Bảo” về ý nghĩa rốt cùng.

Chúng ta quy y Tam Bảo, tất phải hiểu chỗ thù thắng rốt cuộc ở đâu, như vậy, mới có thể tín tâm Tam Bảo. Mà tín tâm này, chính là chìa khóa thành công. Nếu không có được tín giải, tâm của chúng ta sẽ trở về chỗ phàm phu, vùng vẫy giữa vô vàn suy nghĩ và dục vọng. Học pháp tất sẽ khó lòng tiến triển.

Dân Nguyễn (Dịch từ ZQFJ)

Vì Sao Lại Gọi Con Chim Và Cái Lờ?

Các mẹ ạ! Lần này tôi nói đến một vấn đề thật đơn giản nhưng tôi cam đoan 90% các mẹ không biết.

(Xin nói trước luôn là chuyện này có yếu tố tế nhị mang tính dâm dê, đề nghị những bạn nào đi học có điểm phẩy Giáo Dục Công Dân trên 8 đừng vào… Tuy nhiên cũng nói luôn đây là chuyện nghiêm túc về ngôn ngữ – và là ngôn ngữ Dân Gian dân tộc – hoàn toàn ko bậy, mong các bạn đừng vội phán xét)

Tôi biết được bởi vì tôi có thằng bạn người nước ngoài sống ở Hà Nội, nó đang học tiếng Việt để cưa gái. Nó nói tiếng Việt 3 năm nên tương đối thõi rồi, nhưng vẫn luôn bất ngờ về ngôn ngữ Việt.

Một hôm nó hỏi tôi:

– Này mày , tại sao cái bộ phận sinh dục của con trai lại gọi là “CON” “con Chim” “con cặ..” Mà cái của con gái lại gọi là “CÁI bướm…” “Cái L…” Thế chia từ dựa trên nguyên tắc gì?

Tôi trả lời:

– Chỉ biết là Hồ thì đứng yên, còn sông thì chuyển động? Nó trả lời.

– Đúng! CÁI là gọi những thứ đứng yên, còn Con gọi những thứ di chuyển – tôi trả lời.

– Ah. Thoản nào gọi là CÁI nhà, cái bàn, cái tủ… và gọi động vật là CON chó, con mèo… Nó rú lên như tìm ra được cái gì đó thú vị…

Đoạn nó lại hỏi:

– Thế sao gọi là CON ĐƯỜNG.

– Vì ở Việt Nam bọn tao con đường suốt ngày bị đào lên, làm đi làm lại, đéo bao giờ nằm yên thân được..

Sau đó nó lại rú lên tiếp:

– Ah! Hoá ra gọi là Con Chim là vì thường khi “hoạt động” thì cái đấy phải vận động, còn Cái Bướm thì là do nằm 1 chỗ.

– Đúng ! Chưa hết đâu! Thậm chí ngôn ngữ của bọn tao cái danh từ còn chỉ ra được độ to nhỏ nữa mới hiểm. Ví dụ riêng 1 cái của nợ của mày thì tiếng Việt bọn tao mỗi lứa tuổi lại có 1 cái tên gọi khác nhau, mà gọi lên là thấy ngay được độ to nhỏ và độ… phởn:

+ Thời bé mới đẻ : Dé (mới mọc, ngây thơ…)

+ Nhớn lên một tí: Cu (hạt đã tròn tròn…)

+ Đủ lông đủ cánh: Chim (đã hình thành, đủ bộ phận)

+ Lớn lên một tí: Dái (nghe đã thấy phởn phởn rồi…)

+ Khi trưởng thành: Buồi (nghe thấy to to, vững vững, xệ xệ)

+ Khi về già, quá mỏi mệt và chỉ còn tác dụng đi tè: Cặc (người ta hay gọi là cái Cặc khô là vì thế!) nghe đã thấy khô khô ỉu ỉu… chỉ muốn ngắt ra vứt mẹ ra ngoài nắng phơi…

Cái của con gái cũng thế! Tôi cũng phải cho nó phân loại bởi 5 từ chỉ các mức độ cái đấy của chị em..( Nhưng thôi vì lịch sự ko nói ở đây)…

Nhờ tôi nói thế, nó đã phải thừa nhận là Tiếng Việt của chúng ta thú vị hơn tiếng Anh của nó.

Và nó đang đi tìm hiểu thêm tại sao người ta lại gọi là “Củ Cặc”

Các mẹ giải thích hộ cái?

– Tôi thì nghĩ là gọi là “Củ” là do nó có Rễ chùm, và do nó có hạt giống “củ lạc”…

… Tôi yêu tiếng Việt !!!

(Chúc tuần mới vui vẻ!)