Top 21 # Xem Nhiều Nhất Vì Sao Nước Anh Rời Khỏi Eu / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Cuocthitainang2010.com

Vì Sao Nước Anh Muốn Rời Khỏi Eu? / 2023

Với thắng lợi đồng nghĩa với việc Đảng Bảo thủ Anh có thể tự đứng ra thành lập chính phủ mới mà không cần liên minh với bất kỳ đảng nào khác như ở kỳ bầu cử năm 2010 – cũng đồng nghĩa với sự độc lập về kinh tế, chủ động về chính sách được tăng lên rất nhiều.

Thủ tướng Anh David Cameron khẳng định: “Tôi tin tưởng rằng chúng ta có thể biến Vương quốc Anh trở thành một nơi tốt đẹp hơn, nơi mà tất cả mọi người đều được hưởng cuộc sống hạnh phúc, nơi mà luật pháp được tuân thủ. Cương lĩnh của chúng tôi hướng tới những người như vậy và tôi biết rằng Chính phủ mới có thể giúp người Anh đạt được điều đó”.

Theo nhiều chuyên gia phân tích, một trong những chìa khóa giúp giành chiến thắng cho Đảng Bảo thủ trong kỳ bầu cử này chính là cương lĩnh tranh cử – trong đó đặc biệt nhấn mạnh đến việc nếu trúng cử, ông Cameron sẽ tiến hành trưng cầu dân ý về việc Anh tách ra khỏi EU. Đây là một động thái rất hiệu quả, bởi nó đánh thẳng và đánh trúng vào tâm lý của người Anh.

Giám đốc viện nghiên cứu kinh tế Châu Âu Raoul Ruparel cho biết: “Một cuộc trưng cầu dân ý sẽ là điều đầu tiên mà ông Cameron thực hiện khi thành lập Chính phủ mới. Bởi lẽ hơn ai hết, Thủ tướng Anh muốn nó được thông qua và ông ấy sẽ có thời gian thương lượng với Liên minh EU. Đặc biệt trong bối cảnh đảng Đối lập đang rơi vào tình trạng hỗn loạn”.

chúng tôi Đinh Công Tuấn, Nghiên cứu viên cao cấp Viện nghiên cứu Châu Âu nhận định: “Theo quan điểm của riêng tôi, đây là nghệ thuật để tranh thủ lá phiếu của ông Cameron. Nhưng mà sau khi giành được chính quyền rồi, thành lập một chính phủ mới rồi thì nhất định là chính phủ của Thủ tướng Cameron dù có trưng cầu ý dân đi chăng nữa thì cũng cố gắng làm sao để cho nước Anh tiếp tục tham gia ngôi nhà chung của Liên minh Châu Âu. Bởi nếu tách ra khỏi thì nước Anh lúc bấy giờ sẽ rất yếu”.

Vì sao Anh lại muốn rời khỏi EU sau hơn 40 năm gia nhập? Câu trả lời nằm ở sự phát triển èo uột trong những năm gần đây của khối này. Sự quản lý không vững chắc, các chính sách ngặt nghèo, các vấn đề toàn cầu như di cư, nhập cư, căn bệnh trầm kha về kinh tế khiến cho Anh lưỡng lự. Đó là còn chưa kể đến sự sụt giảm đáng kể về vị thế và tiếng nói của người Anh trong khối này.

PGS.TS Đinh Công Tuấn, Nghiên cứu viên cao cấp Viện nghiên cứu Châu Âu cho biết: “Đối với Châu Âu, nước Anh cũng luôn là nước có vị trí ở Châu Âu. Nhưng vì lợi ích của riêng nước Anh nên nước này không tham gia một số các định chế của Châu Âu. Ví dụ như tham gia khu vực đồng tiền chung, cuộc khủng hoảng nợ công Châu Âu từ năm 2009. Đáng lẽ nước Anh phải cùng nhau tham gia xây dựng lại cái khu vực đồng tiền chung thì nước Anh lại đứng ra bên ngoài. Chính vì cái chủ nghĩa biệt lập của Anh như thế, cho nên ít nhiều có mặt trái chiều: Làm vị trí, vai trò của nước Anh ở Liên minh Châu Âu là không được lớn”.

Anh đi hay ở – đó là câu chuyện của 2 năm nữa! Về phần Liên minh Châu Âu, rõ ràng các nhà lãnh đạo khối sẽ không vui vẻ gì khi mất đi một cường quốc như vậy. Song, họ cũng hiểu rằng, cái giá phải trả để giữ nước Anh ở lại sẽ là không hề nhỏ đặc biệt là khi vị thế của Thủ tướng Anh David Cameron ngày hôm nay đã khác so với 5 năm trước.

Vì Sao Người Anh Một Mực Đòi Rời Khỏi Eu? / 2023

Những ngày này, Chủ tịch EU Donald Tusk đang phải vất vả đi lại như con thoi giữa các quốc gia thành viên, từ Paris sang Bucharest, Athens tới Praha, lại vòng về Berlin chỉ trong chưa đầy 2 ngày, với hy vọng củng cố sự đoàn kết giữa các quốc gia thành viên.

Thủ tướng Anh David Cameron và Chủ tịch EU Donald Tusk đang bận rộn với những cuộc tranh luận về tương lai của Anh tại EU. (Ảnh: Sky)

“Đây là thời khắc then chốt”, ông Tusk phát biểu từ thủ đô Bucharest của Romania. “Nguy cơ đổ vỡ là có thật”.

Về phần mình, Thủ tướng Anh David Cameron muốn có được một bản kế hoạch chi tiết về cải cách EU sau cuộc họp kéo dài 2 ngày sắp tới, để thuyết phục cử tri tại quê nhà trước thềm cuộc trưng cầu dân ý về việc Anh rời khỏi EU, dự kiến diễn ra vào tháng 6.

Ông Tusk thừa nhận đây là vấn đề rất hệ trọng, bởi nếu Anh rời bỏ EU, đó có thể là vết nứt trên đỉnh núi, mở đầu một trận tuyết lở mà không ai biết kết cục sẽ ra sao. Sự ra đi của người Anh có thể sẽ biến thành làn sóng rời bỏ EU.

“Tiến trình này thực sự rất mong manh. Phải xử lý một cách thận trọng. Đổ vỡ nếu xảy ra sẽ không thể hàn gắn”, ông Tusk khẳng định.

Vì sao người Anh muốn rời EU?

Theo tờ LA Times, EU được xây dựng từ đống tro tàn của Thế chiến II, và ban đầu phải mất hàng thập niên để hồi sinh sự thịnh vượng về kinh tế. Tiếp đó là nỗ lực kết nối những khác biệt khổng lồ về ý thức hệ, vốn phân chia lục địa châu Âu thành phe tư bản ở phía tây và xã hội chủ nghĩa ở phía đông.

Là một người Ba Lan, bản thân ông Tusk trưởng thành trong một quốc gia xã hội chủ nghĩa trước khi Liên Xô sụp đổ. Và 12 năm trước, Ba Lan gia nhập EU khi khối này đang ở đỉnh cao của sự phát triển. Và giờ chắc chắn ông Tusk không muốn là người chứng kiến sự sụp đổ của cái ông nhất mực tin tưởng.

Ai cũng biết rằng người Anh nổi tiếng thích tranh luận và không dễ dàng nhượng bộ. Vấn đề là chính sự thiếu nhượng bộ và ngoan cố này đang đe dọa nền móng của EU nhiều hơn bao giờ hết.

Vương quốc sương mù từ lâu vẫn có mối quan hệ không mấy êm ả với liên minh 28 quốc gia này, khi sử dụng vị thế cường quốc kinh tế làm cái cớ để từ chối sử dụng đồng tiền chung. Tất cả các thành viên khác, ngoại trừ Đan Mạch, hiện đã sử dụng đồng Euro, hoặc đang chuẩn bị đưa đồng tiền này vào thay thế nội tệ.

Những người cổ vũ rời khỏi EU tranh luận rằng việc này có thể giúp tiết kiệm hàng tỷ USD phí thành viên, giành lại quyền kiểm soát hoàn toàn các tuyến biên giới và giải phóng các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Anh khỏi các quy định của EU.

Nhóm những người có tư tưởng này đã không ngừng lớn mạnh, đến độ trong cuộc tranh cử năm 2013, Thủ tướng David Cameron cam kết sẽ tiến hành trưng cầu dân ý về tương lai của Anh tại EU nếu đắc cử nhiệm kỳ hai.

Trong cuộc trưng cầu dân ý sắp tới, cử tri Anh sẽ được đề nghị trả lời “Có/Không” cho câu hỏi: “Vương quốc Anh có nên tiếp tục là thành viên Liên minh châu Âu hay rời khỏi Liên minh châu Âu?”

Ông Cameron đến nay muốn nước Anh ở lại EU, chừng nào khối này sẵn lòng thực thi những cải cách then chốt mà London đề xuất. Theo bản dự thảo thỏa thuận giữa EU và Anh được công bố, một trong những điều khoản gây tranh cãi nhất đó là nước Anh muốn hoãn việc chi trả phúc lợi cho những người di cư EU đang làm việc nếu họ có thâm niên làm việc dưới 4 năm tại Anh.

Với đề xuất này, giới chức Anh muốn chặn dòng người di cư từ các nước EU khác sang Anh và xin hưởng các phúc lợi về việc làm, nhà ở. Đây là một điều khoản mà lãnh đạo Ủy ban châu Âu cho là “rất rắc rối”.

Đức, với tư cách thành viên lớn nhất của EU, đang đi đầu trong nỗ lực bảo vệ sự toàn vẹn của khối này. Tuy nhiên, đề xuất cải tổ lại bị các thành viên đến từ đông Âu phản đối, mà mạnh mẽ nhất chính là quê hương Ba Lan của Chủ tịch Donald Tusk, khi họ xem đó là hành động phân biệt đối xử.

Phát biểu trước Hạ viện Anh hôm 3/2, ông Cameron tuyên bố: “Tôi không tranh luận, và sẽ không bao giờ tranh luận về việc liệu Anh có thể tồn tại bên ngoài EU hay không. Câu hỏi không phải là liệu Anh có thể thành công khi rời EU hay không, mà là cần làm gì để chúng ta thành công nhất…làm gì để chúng ta có ảnh hưởng lớn nhất lên những quy tắc định hình kinh tế toàn cầu sẽ tác động tới chúng ta”.

Và chừng nào các bên còn chưa chịu nhượng bộ, tương lai của EU sẽ còn tiếp tục đối diện nhiều rủi ro khó lường.

Thanh Tùng

Tám Lý Do Chính Anh Rời Khỏi Eu / 2023

Vào hôm thứ Năm, người Anh đã bỏ phiếu thuận cho việc rời khỏi Liên minh Châu Âu bằng một cuộc trưng cầu dân ý về vị thế thành viên của Anh trong tổ chức này.

Trong một động thái mới đây, hơn 1,5 triệu người đã ký vào bản kiến nghị một cuộc trưng cầu dân ý lần thứ hai về tư cách thành viên EU của Anh.

Kiến nghị này đưa ra sau kết quả bỏ phiếu hôm thứ sau ủng hộ Anh rời EU.

Đã có nhiều chữ ký khác trên website của thượng viện và con số chữ ký đã vượt quá 100,000. Thượng viện sẽ xem xét kiến nghị này để tranh luận.

1. Cảnh báo suy thoái kinh tế

Những điều bắt đầu chỉ như giọt nước nhỏ đã sớm trở thành một dòng suối và sau đó là một trận lụt lớn.

Người dân Anh đã được cảnh báo rất nhiều về việc họ sẽ trở nên nghèo hơn nếu Anh ra khỏi EU. Tuy nhiên, điều này không đủ thuyết phục hoặc họ tin rằng đấy là một cái giá đáng để chấp nhận.

Hàng loạt chuyên gia từ Liên đoàn công nghiệp Anh (CBI), Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) và Viện Nghiên cứu tài chính (IFS) đã cảnh báo viễn cảnh nền kinh tế trục trặc, thất nghiệp tăng cao, đồng bảng sụt giá và doanh nghiệp Anh bơ vơ sau khi rời khỏi EU.

Ngân hàng Anh cảnh báo khả năng suy thoái kinh tế tăng cao trong khi Ngân khố (Treasury) nói sẽ buộc phải tăng thuế thu nhập và cắt bớt chi tiêu nhà nước cho Dịch vụ Y Tế Quốc gia (NHS), trường học và quốc phòng.

Trước đó, Tổng thống Obama gợi ý nước Anh sẽ “trở lại xếp hàng đội sổ” trong việc đạt được hợp đồng thương mại với Hoa Kỳ. Giới chức cấp cao của EU, trong đó có ông Donald Tusk úp mở về việc kết thúc văn minh chính trị phương Tây.

Một số người thuộc phái “Ở lại” chấp nhận cái được gọi là “Dự án sợ hãi” đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Thực tế là quần chúng đã sẵn sàng bỏ ngoài tai lời khuyên của chuyên gia cảnh báo hệ lụy về việc nước Anh rời EU có ảnh hưởng kinh tế.

2. Sự thu hút của khẩu hiệu 350 triệu bảng dành cho chương trình Dịch vụ Y tế Quốc gia (NHS)

Khẳng định rằng việc rời bỏ EU có thể giải phóng 350 triệu bảng một tuần để chi tiêu cho chương trình NHS chính là khẩu hiệu chính trị kiểu mẫu mà bất cứ chiến dịch tranh cử nào có thể mơ tới.

Khẩu hiệu này đơn giản đi thẳng vào vấn đề và hấp dẫn đối với các cử tri thuộc nhiều độ tuổi và lập trường chính trị khác nhau.

Không hề ngạc nhiên khi chiến dịch tranh cử “Ra khỏi” EU dán khẩu hiệu này lên tất cả các xe buýt của mình trên đường đi tranh cử.

Sự thực là tuyên bố này không vấp phải nhiều chỉ trích, mặc dù từng bị Hội đồng hoạch định Ngân sách cũng như Uỷ ban thống kê Anh cho rằng là dễ gây hiểu lầm.

Điều này không hề làm giảm tính thuyết phục của con số được ước tính.

Đây chính là con số ấn tượng được nhớ đến nhất trong chiến dịch bầu cử, vì nhiều người tin rằng số tiền đóng góp cho EU với tư cách phí thành viên nên được sử dụng trong phạm vi nước Anh.

Chính vì thế họ cho rằng Anh tốt hơn cả là ở bên ngoài EU.

3. Ông Farage nói nhập cư là vấn đề quyết định

Chiến dịch tranh cử “Ra khỏi” đã chơi nước bài về vấn đề nhập cư một cách thường xuyên và hiệu quả.

Vấn đề nhập cư động đến câu hỏi lớn về bản sắc văn hóa và dân tộc, điều phù hợp với thông điệp của cuộc vận động “Ra khỏi” hướng tới những cử tri có thu nhập thấp hơn.

Kết quả cho thấy những lo lắng về số lượng người nhập cư vào Anh trong vòng 10 năm vừa qua, tác động của họ đến xã hội Anh, cũng như những điều có thể diễn ra trong vòng 20 năm tới, được cảm nhận một cách rộng rãi và sâu sắc hơn những gì người ta mường tượng.

Vấn đề về Thổ Nhĩ Kỳ cũng là vũ khí quan trọng nhất trong chiến dịch Ra khỏi.

Mặc dù lập luận Anh sẽ không thể ngăn cản Thổ Nhĩ Kỳ gia nhập EU đã bị bác bỏ; tuy nhiên có quá nhiều điều không chắc chắn, cùng với cuộc khủng hoảng nhập cư Châu Âu vẫn đang diễn ra.

4. Dân chúng không còn nghe theo Thủ tướng

Trong sự nghiệp chính trị của mình, ông David Cameron có thể đã thắng một cuộc đua lãnh đạo trong Đảng, hai cuộc bầu cử phổ thông và hai cuộc trưng cầu dân ý, nhưng tới đây thực sự vận may của ông đã kết thúc.

Bằng việc tiên phong kêu gọi tiến hành trưng cầu dần ý và vận động chiến dịch bầu cử “Ở lại”, cùng với việc đưa ra cương lĩnh dựa trên “lòng tin”, ông Cameron đã đánh cược toàn bộ tương lai chính trị và danh tiếng cá nhân vào kết quả bầu cử vừa qua.

Ông đã quá tự tin vào khả năng đảm bảo được những thay đổi cơ bản trong quan hệ giữa Anh và EU.

Điều mỉa mai là những thỏa thuận mà ông này có được sau chín tháng thương lượng với EU trước đây sẽ bị hủy bỏ, chỉ bởi những lời châm biếm của những người hoài nghi EU trong nội bộ Đảng Bảo thủ.

Trong toàn bộ quá trình tranh cử “Ở lại”, ông Cameron bất đồng chính kiến với nhiều thành viên Đảng Bảo thủ vì những người này vẫn chưa tha thứ cho quyết định tham gia liên minh cầm quyền vào năm 2010 của ông Cameron, cũng như những nhượng bộ và cam kết kèm theo.

Chính thất bại của Thủ tướng trong việc thuyết phục cử tri và thống nhất phiếu bầu đã dẫn đến việc ông Cameron phải từ nhiệm vào tháng Mười sắp tới.

5. Đảng Lao động không liên kết được với cử tri

Không chỉ có sự thật là 90% dân biểu thuộc đảng Lao động ủng hộ ở lại EU, họ đã đánh giá sai lầm thái độ của người ủng hộ Đảng mình. Khi nhận ra sai lầm đó, những người này thậm chí không thể làm gì nhiều để sửa sai.

Đáng lẽ phải cử những người có tiếng tăm tầm cỡ như cựu Thủ tướng Gordon Brown hay Thị trưởng London Sadiq Khan tham gia phát biểu về lợi ích của EU, và gợi ý rằng các biện pháp kiểm soát nhập cư chặt hơn là cần thiết, đảng Lao động lại hướng sự chú ý vào thực tế chia rẽ giữa người lãnh đạo xa rời cộng đồng dân chúng.

Mặc dù những chỉ trích này hướng vào Alan Johnson, người đứng đầu chiến dịch “Ở lại” của Đảng Lao Động, nhưng một điều dễ thấy là Jeremy Corbyn, người từ chối chia sẻ không gian chính trị với nhiều chính trị gia ủng hộ EU của đảng khác, sẽ là người bị đổ lỗi nhiều nhất.

Ngay sau Brexit có kết quả, nội bộ đảng Lao động đã diễn ra các bất đồng. Hilary Benn, ‘Ngoại trưởng’ trong nội các của đảng đối lập Lao động đã tuyên bố sự lãnh đạo của ông Corbyn không phù hợp.

Ông đã bị nhà lãnh đạo đảng Lao động sa thải. Nói với chương trình Andrew Show của BBC hôm Chủ nhật 26/6, ông Hilary Benn nói:”Ông ấy là một người tốt, nhưng không phải là một nhà lãnh đạo phù hợp.

“Tôi đã nói thẳng với ông ấy là tôi không tin tưởng vào sự lãnh đạo của ông ấy và tôi cảm ơn ông ấy đã cho phép tôi phụng sự đảng trong cương vị ở thời gian qua.”

6. Những người khổng lồ Boris Johnson và Michael Gove

Chúng ta biết rằng một nhóm bộ trưởng nội các ủng hộ Anh rời EU nhưng chính việc Michael Gove và Boris Johns tham gia ủng hộ đã thực sự tăng đà cho chiến dịch này.

Bộ trưởng bộ Tư pháp Michael Gove là người đưa tới sức nặng về tri thức và tính toán chiến lược, trong khi cựu Thị trưởng London Boris Johnson sở hữu sự lôi cuốn mang tính siêu sao và khả năng đoàn kết một đảng chính trị hiện đang chia rẽ.

Hai người này triển khai việc vân động tranh cử của mình khá tinh vi.

Trong khi Boris Johson nhận nhiệm vụ “điền dã” lên đường đến các điểm bầu cử trên cả nước trong chiếc xe buýt của chiến dịch “Ra khỏi” cũng như uống bia với cử tri trong các quán pub; ông Gove là kỹ sư đứng đằng sau lời kêu gọi và kế hoạch “sau Brexit” rồi xuất hiện công khai trên các chương trình đặc biệt của Sky News và BBC.

Ngoài ra cũng phải kể đến vai trò của Nigel Farage người có phong cách riêng trong việc khơi nguồn tranh cãi và thuyết phục nhiều người ủng hộ và không ủng hộ đi đến điểm bầu cử.

Hình ảnh của ông Farage, lãnh đạo Đảng cực hữu Ukip đứng vận động với áp phích hàng ngàn người tị nạn ùa vào châu Âu được loan tin trên truyền hình, truyền thông Anh, được cho là có tác động rất mạnh tới tâm lý lo sợ nhập cư, lo ngại mất việc và giảm hầu bao, thắt chặt kinh tế gia đình và sự chia sẻ dịch vụ xã hội với nhập cư.

7. Cử tri già đổ bộ đến điểm bầu cử

Một thực tế là nếu cử tri càng lớn tuổi, họ càng bỏ công sức để đến điểm bỏ phiếu. 78% người trên 65 tuổi đã đi bỏ phiếu vào kỳ bầu cử 2015, so với 43% trong lứa tuổi 18-24 và 54% 25-34 tuổi.

Nghiên cứu cho thấy việc ủng hộ của Brexit là khá cao đối với những người có độ tuổi từ 55 trở lên so với những người thuộc độ tuổi trẻ hơn.

Ba trong số năm cử tri có độ tuổi 65 và cao hơn muốn Anh rời EU.

Dĩ nhiên, không chỉ đơn giản như vậy, với nhiều cử tri trẻ hơn cũng ủng hộ việc rời EU trên khắp nước Anh và xứ Wales.

Nhưng khoảng cách thế hệ này trong phong cách bầu cử chỉ là một trong số nhiều điểm cần khắc phục sắp tới.

Hàng loạt báo Anh trong vài ngày sau Brexit có kết quả đã đưa tin nhiều cử tri trẻ cho rằng họ đã bị cử tri thuộc thế hệ trước làm ảnh hưởng tới tương lai và sự tự do cùng các quyền lao động, đi lại, học hành v.v… ở Liên minh châu Âu.

8. Châu Âu luôn có phần xa lạ

Mối quan hệ giữa Anh và Châu Âu chưa bao giờ đơn giản hoặc tĩnh tại.

Đất nước này phải nhiều năm mới gia nhập Cộng đồng Châu Âu. Rất nhiều người đã thay đổi ý định, với sự mâu thuẫn tư tưởng trước đây giờ trở thành thù địch một cách rõ ràng.

Đã có nhiều thập kỷ của chủ nghĩa hoài nghi hướng tới EU trong giới chính trị và phần lớn truyền thông nước Anh.

Thế hệ trẻ hơn, được nhìn nhận một cách tổng quan là ủng hộ EU nhưng cũng cần xem xét kỹ về chi tiết kết quả bầu xử để đánh giá về ảnh hưởng của độ tuổi

Tại Sao Anh Không Nên Rời Eu? / 2023

Khi tham gia vào Cộng đồng Kinh tế Châu Âu vào năm 1973, Vương Quốc Anh đứng ở hàng ngũ cuối cùng trong quá trình hội nhập Châu Âu. Vấn đề đặt ra bởi cuộc trưng cầu dân ý sắp tới của Vương Quốc Anh về việc có nên tiếp tục làm thành viên của Liên minh Châu Âu (EU) hay không là liệu nước Anh bây giờ có đứng ở hàng ngũ tiên phong trong quá trình Châu Âu tan rã?

Nhưng câu hỏi này không thể bị làm ngơ. Ở hầu hết các nước châu Âu, một bộ phận lớn ý kiến công chúng không hài lòng với Liên minh cũng như ngày càng thông cảm với các kêu gọi mang tính dân tộc chủ nghĩa. Đáp lại điều này, nhiều chính trị gia chỉ nói cho có về (sự trung thành với lợi ích) Châu Âu trong khi vẫn nhấn mạnh các cách giải quyết mang tính chất quốc gia. Lập trường không thống nhất và thường đáng chê trách này đã đẩy Châu Âu vào một thế cân bằng đáng buồn: không thể lùi cũng không thể tiến, và không làm thỏa mãn một ai.

Các nhà kinh tế mô tả quá trình hội nhập khu vực như một sự đánh đổi giữa tính hiệu quả của quy mô và sự đa dạng trong các lựa chọn về chính sách. Nếu tham gia EU, các quốc gia sẽ đạt được hiệu quả và ảnh hưởng, nhưng cái giá phải trả là việc thi hành các chính sách không thực sự phù hợp với các lựa chọn của họ. Ví dụ, các nhà kinh doanh có thể tiếp cận thị trường lớn hơn và người tiêu dùng hưởng lợi từ giá rẻ nhưng những quy định lại không đi theo với ý muốn của họ. Tương tự như việc chia sẻ một căn hộ: bạn giảm được chi phí nhưng phải thích nghi với những thói quen của bạn cùng phòng.

Cũng không phải EU dấn thân vào các lĩnh vực nơi nó không tạo ra giá trị gia tăng nào. Chính phủ Cameron đầu tiên khởi động một bản đánh giá về các thẩm quyền của Châu Âu vào năm 2012 để quyết định thẩm quyền nào thuộc về EU và thẩm quyền nào thuộc về Vương Quốc Anh. Sau một cuộc tham khảo toàn diện ý kiến công chúng và 32 bản tường trình tỉ mỉ sau đó, cuộc thẩm tra đã không đưa ra yêu cầu nào về việc hồi trả các thẩm quyền đáng kể nào (từ EU) cho nước Anh.

Có nhiều ý kiến trái chiều quan trọng đối với lập luận này. Đầu tiên, mậu dịch tự do là đủ để đáp ứng nhu cầu buôn bán hàng hóa, nhưng thương mại dịch vụ đòi hỏi các quy định pháp lý chi tiết và các thể chế (như là các cơ quan quản lý trong các lĩnh vực cụ thể) để thi hành. Nếu thiếu vắng bộ máy điều tiết toàn diện, các dịch vụ tài chính hay chăm sóc sức khỏe, cũng như những ngành khác, không thể được tiến hành trao đổi.

Vì thế, quan điểm rằng chỉ cần loại bỏ các thứ thuế hải quan và thủ tục rườm rà chỉ hoàn toàn là thiếu thực tế. Anh rất mạnh về dịch vụ nên cần khuôn khổ thể chế của một thị trường chung châu Âu nhiều hơn, ví dụ như so với Phần Lan, nước mạnh hơn về sản xuất hàng hóa.

Hơn thế nữa, tòa cầu hóa thực sự khá mong manh – và càng ngày càng trở nên như thế. Vai trò lãnh đạo của Mỹ đã chống đỡ cho toàn cầu hóa trong những thập niên ngay sau Thế chiến II. Tuy vậy, Mỹ không còn được coi là người bảo hộ cho quy tắc đa phương. Cố gắng của Mỹ trong việc tạo ra hai khu vực mậu dịch tự do lớn – Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) và Hiệp định Đối tác Thương mại và Đầu tư xuyên Đại Tây Dương (TTIP) – cả hai không bao gồm Trung Quốc – đã cho thấy ưu tiên của Mỹ. Và những chủ thể lớn khác, từ Trung Quốc đến các nhà sản xuất hàng hóa cơ bản, không bao giờ ngại ngùng tận dụng quyền lực kinh tế của họ.

Bất chấp tất cả các điểm yếu của mình, EU vẫn là một chủ thể kinh tế lớn tham gia vào việc hình thành nên thế giới xung quanh nó. Là người lập ra các tiêu chuẩn, một nhà thương thuyết, và một nhà thi hành các quy tắc, EU đã có ảnh hưởng đáng kể hơn nhiều so với những người phản đối nó công nhận. Những lí do này thôi đã đủ chứng tỏ rằng việc tách rời khỏi EU sẽ là một canh bạc mạo hiểm.

Jean Pisani-Ferry là giáo sư tại Trường Quản trị Hertie tại Berlin, và hiện đang là Tổng Ủy viên của France Stratégie, một cơ quan tư vấn chính sách tại Paris.

Copyright: Project Syndicate 2016 – Is Europe worth the effort?